Đứa trẻ còn quá nhỏ để chống lại những ông lớn đó và không đáng bị đối xử khắc nghiệt như vậy ngay cả đối với một NPC.
Rất may cho Ôn Tần Khê đã có người đi tìm Khước Nhiên Triết nếu không mọi chuyện sẽ có kết cục tồi tệ với y.
Gã mọt sách chưa bao giờ phấn khích đến thế khi nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị tuyệt đẹp của hắn.
Khước Nhiên Triết vặn cánh tay của Tôn Hộ Vương một cách tàn nhẫn làm trật khớp vai của gã trước khi đá gã xuống đất.
Thiếu gia mang vẻ mặt xấu xí nhăn mặt đau đớn trong khi đồng bọn đỡ gã dậy.
“Ha, đó là những gì mày nhận được nếu mày gây rối với bất kỳ đứa em trai nào của tao một lần nữa!”
Ôn Tần Khê đã hét lên một cách nhiệt tình trong lúc nóng nảy trước khi y nhận ra mình đã nói không đúng lúc.
“Haha, ý tôi là em trai của anh không phải của tôi,” y cười lo lắng nói trong khi bước lùi khỏi Khước Nhiên Triết đang cau có.
‘Hãy xem Jolie đó, tôi đã anh dũng cứu cậu bé tội nghiệp giờ hãy xem Lý Khiết Khiết ngã vào vòng tay của tôi trong sự ngưỡng mộ’, y nói với một hệ thống vắng mặt không muốn tham gia vào điều này.
‘Giống như xem nó nổ tung vào mặt ngài hơn’, hệ thống nói trước khi chạy trốn khỏi một tình huống xấu hổ như vậy.
‘Ai đó đang ghen tị vậy ta ơi,’ y nghĩ và bước vài bước về phía Lý Khiết Khiết.
Cô đang tươi cười háo hức chờ y về thì bỗng có người túm cổ áo lôi vào con ngõ vắng vẻ.
Khước Nhiên Triết chỉ buông y ra sau khi nhốt y vào một góc nhìn chằm chằm vào y như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
“Đừng nói với tôi rằng cậu thực sự làm tất cả những điều này chỉ để một cô gái chú ý đến cậu.” Hắn nói và nhích lại gần Ôn Tần Khê một chút’
“K-không, thôi nào, tại sao anh lại nghĩ như vậy? Tôi chỉ không thể nhìn hắn ta đánh Tạ Như Ân,” Ôn Tần Khê lo lắng trả lời lang thang về việc cứu một đứa trẻ đã biến thành một cuộc thẩm vấn.
“Sao đột nhiên thay đổi? Rõ ràng cậu là người bắt nạt em ấy nhiều nhất. Em ấy sợ cô kinh khủng!”
Hắn nói gần hơn nữa, tiếng chuông báo động trong đầu Ôn Tần Khê đột nhiên vang lên cùng lúc.
‘Gần quá anh bạn ạ’, y nghĩ và nhẹ nhàng đẩy hắn lại vì không muốn làm nhân vật chính thêm trầm trọng.
“Tôi đã nói với anh rồi, tôi đã lật sang một trang mới. Tôi không thể đứng yên và không làm gì cả,” y nói khi để ý đến đôi môi đầy đặn của Ôn Tần Khê đỏ như thế nào.
Với vẻ mặt thắc mắc, Ôn Tần Khê quan sát đôi môi hắn đào trông giống như hắn đang thoa son bóng.
Loại son bóng sẽ khiến người ta lang thang nếu môi hắn có vị trái cây.
Ôn Tần Khê sẽ cười to khi chế nhạo hắn nhưng đôi môi đó thật quyến rũ đến nỗi y gần như mất đi bản thân mình trong một giây.
Khước Nhiên Triết nhận thấy cái nhìn kỳ lạ của y nhắm vào môi mình nên che miệng lại tạo khoảng cách giữa họ.
“Đi nghỉ ngơi đi Lâm Tĩnh Tạ, tôi và cậu không phải là mối quan hệ như vậy nên cậu cút ra.”
Ôn Tần Khê bật ra khỏi đó, sững sờ không nói nên lời trước nhận xét của hắn.
“Nghiêm túc đấy Khước Nhiên Triết! Tại sao tôi lại quan tâm đến cậu khi có một meimei dễ thương đang đợi tôi? Cậu chắc chắn thượng được tôi,” Ôn Tần Khê nói thẳng về phía Lý Khiết Khiết.
“Ồ, nhân tiện, đó là ớt?” y vừa nói vừa chỉ vào cái miệng bị bịt kín của Khước Nhiên Triết.
“Ừ, tại sao” Khước Nhiên Triết giác trả lời với đôi lông mày nhíu lại với nhau.
“Vì vậy, cậu đã hoàn thành toàn bộ phần mặc dù chúng nóng?” Ôn Tần Khê hỏi với một nụ cười tự mãn khi tưởng tượng cảnh tượng đó phải buồn cười đến mức nào.
Thấy Lâm Tĩnh Tạ có vẻ hài lòng với chính mình, hắn không thể kìm lòng được và đẩy y vào tường với vẻ mặt đen tối, nhưng hắn chưa kịp cảnh báo thì đã bị thô lỗ cắt ngang.
Một giọng nói thanh thản ngọt ngào cất lên với giọng điệu dịu dàng, “Tạ ca, anh sắp xong chưa? Mẹ anh mời em ăn tối, chúng ta không thể để bác ấy đợi được.”