“Nhanh lên! Không thể để tù trưởng và tư tế đại nhân đợi lâu được.”
Nghiêm Mặc trừng mắt nhìn Nguyên Chiến, bực bội lắm, nhưng hắn không muốn vì năng lực tự lành quá tốt mà bị lão tư tế theo dõi. Mẹ nó, cái chuyện chó má gì thế này? Sao cứ phải rơi xuống đầu hắn?
Hít sâu một hơi, Nghiêm Mặc vươn tay: “Đưa dao cho tôi.”
Mang theo chút tâm lý ‘lỡ như’, hắn xác định một lần nữa: “Nếu Thu Thực đại nhân phát hiện năng lực tự lành của tôi khá tốt, lão sẽ……”
Nguyên Chiến dao mài một cái rồi đưa cho hắn, mở miệng đánh tan tâm lý cầu mong may mắn của hắn: “Thu Thực đại nhân vẫn luôn thèm thuồn thuốc bột của bộ lạc Hồng Thổ, nhưng bộ lạc Hồng Thổ ra giá quá đắt, cái này làm Thu Thực đại nhân vẫn luôn than thở vì sao lúc đó thần sứ không đáp xuống chỗ nào gần gần bộ lạc Nguyên Tế.”
Nghiêm Mặc nghe xong liền cạn lời, cầm lấy con dao thẳng tay cắt xuống đùi phải của mình.
Máu tươi chảy ra, Nghiêm Mặc sắc mặt tái nhợt chìa con dao ra cho Nguyên Chiến: “Sức anh lớn hơn, phiền anh giúp tôi chặt đứt xương giùm, làm ơn chặt lưu loát một chút.” Nói xong hắn liền cầm lấy một tấm da thú cũ nát nhét vào miệng, cắn chặt.
…Hắn thật ngu! Nếu sợ thằng chủ nhân không cẩn thận cắt trúng động mạch chủ của mình thì hắn vẫn có thể vẽ một đường trên đùi mà, căn bản không cần phải tự rạch trước một dao như vậy! Có lẽ cuốn sách hướng dẫn chết tiệt kia làm hắn càng ngày càng ngu xuẩn rồi.
Thấy cậu thiếu niên không chút do dự hạ dao trên người mình, trong mắt Nguyên Chiến lần đầu tiên sinh ra một chút thưởng thức cùng ngưỡng mộ dành cho đối phương.
Nếu thằng nhóc này không bị dã thú cắn, không bị tộc nhân vứt bỏ, nó nhất định sẽ trở thành một chiến sĩ cực kỳ ưu tú đi?
Có điều nếu nó có thể trị liệu thương thế cho mình, vậy vì sao tộc nhân nó lại vứt bỏ nó? Hay là nó không cẩn thận bị lạc?
Tên thanh niên sờ sờ khuôn mặt người đối diện, tay nắm con dao đá, vung xuống!
“Ô ——!”
…
Trăng treo trên đầu ngọn cây, trong bãi sân vẫn náo nhiệt như cũ, mùi thịt nướng cách thật xa vẫn có thể ngửi thấy.
Trong lều, ven đường, trên sân, nơi nơi đều có người quấn quít lấy nhau, đàn ông thì thở phì phò hoặc rống lên, đàn bà thì rên rỉ hoặc khóc lóc, đủ loại âm thanh đan chéo nhau, đêm nay cũng là một đêm dài của bộ lạc.
Mà trong bộ lạc lại khác, Nghiêm Mặc chưa bao giờ nhìn thấy cửa vào bộ lạc, các chiến sĩ đêm nay phụ trách canh gác tựa như không hề bị bầu không khí nóng như lửa kia ảnh hưởng, mỗi người đều nghiêm mặt, cầm giáo trong tay, cảnh giác quan sát phía trên không trung và phía trước bộ lạc.
Nguyên Chiến ôm Nghiêm Mặc đi vào túp lều lớn của tù trưởng.
Mành cửa trước lều lớn mở ra, hai gã thủ vệ chiến đứng cạnh mành cửa nhìn chằm chằm hai người Nguyên Chiến.
Vì sao một bộ lạc nguyên thủy lại có thể luyện ra những chiến sĩ có kỷ luật quân đội như vậy? Vì sao tộc trưởng bộ lạc Hồng Thổ gọi là tộc trưởng, mà bộ lạc Nguyên Tế lại là tù trưởng? Là bọn họ gọi bừa, hay còn có hàm nghĩa nào đó bên trong?
Nghiêm Mặc nghĩ không ra, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Sau khi Nguyên Chiến tiến vào liền ném Nghiêm Mặc ra đất.
Nghiêm Mặc lăn một vòng trên đất, đụng phải vết thương mới cắt ra, đau đến mức hắn quỳ rạp trên mặt đất mà hít ngược một hơi, còn chửi má nó.
Cái bộ lạc chó má này! Lão tư tế lòng dạ hẹp hòi! Chờ khi hắn rời khỏi đây, hắn nhất định phải đòi lại những oan ức và đau đớn mà hắn phải chịu ở bộ lạc này.
Không gian trong lều khá rộng, trong này ngoại trừ lão tư tế đang nói chuyện với tù trưởng, còn có thêm vài tên chiến sĩ, trong đó có Nguyên Tranh – chiến sĩ mạnh nhất của bộ lạc chỉ xếp sau tù trưởng, còn có bốn tên chiến sĩ khác, lần lượt là Nguyên Sơn, Nguyên Điêu, cậu trai đòi đổi táo và một người tráng niên Nghiêm Mặc chưa gặp qua bao giờ.
Sau khi tiến vào, Nguyên Chiến nâng tay phải lên nắm thành quyền, đồng thời cúi đầu, hướng về phía tù trưởng và tư tế mà đấm vào ngực trái mình một cái. Hành lễ xong, hắn đứng thẳng người, nhìn thẳng về phía trước, không nói lời nào.
Nghiêm Mặc phát hiện, mấy chiến sĩ trong đây đều giống như Nguyên Chiến, thậm chí ngay cả vẻ mặt cũng không khác gì mấy. Nguyên Chiến dẫn hắn vào, thế nhưng không ai liếc mắt nhìn hắn một cái. Tù trưởng và lão tư tế ngồi xếp bằng nói chuyện trên cái đài đá cao chừng một thước, đài đá dùng những phiến đá bằng phẳng tạo thành, bên trên trải da thú thật dày.
“Chiến.” Tù trưởng nhìn phía Nguyên Chiến.
Nguyên Chiến bước lên một bước.
“Đó là nô lệ của cậu?”
“Vâng.”
“Từ đâu tới?”
“Từ đám tộc nhân đang chạy nạn của bộ lạc Diêm Sơn.”
“Vì sao còn chưa xăm con dấu nô lệ?”
“Săn thú. Ngày mai xăm.”
Nguyên Chiến nói chuyện cụt lủn, nhưng tù trưởng vẫn hiểu, ông nhìn về phía lão tư tế Thu Thực.
Thu Thực gật gật đầu, hỏi: “Cậu cũng biết chuyện cây đại kế?”
“Biết.”
“Tên nô lệ này là đệ tử tư tế tộc Diêm Sơn?”
“Không phải.”
Thu Thực không truy vấn, lão cũng từng gặp qua tư tế tộc Diêm Sơn và đệ tử ông ta, xem bộ dạng tên nô lệ này, quả thật không phải cùng một người.
“Ta có lời muốn hỏi nô lệ của cậu.”
“Vâng.” Nguyên Chiến khom lưng xách Nghiêm Mặc đang quỳ rạp trên đất lên, kéo hắn tới trước đài đá.
Thu Thực liếc mắt nhìn cái chân bị thương của cậu thiếu niên, hỏi: “Làm sao ngươi biết thứ cỏ dại đó tên là đại kế? Làm sao biết nó cầm máu chữa thương? Còn có thể ăn như thức ăn bình thường?”
Nghiêm Mặc không dám ngẩng đầu, run rẩy trả lời: “Hồi bẩm tư tế đại nhân, loại cỏ này là cha tôi dạy cho tôi.”
“Cha ngươi đâu?”
“Tôi, tôi với tộc nhân của mình chạy tứ tán, tôi không biết bọn họ đi nơi nào.” Thiếu niên co rúm lại, trông có vẻ thật sự sợ hãi.
“Ngươi bị thương?” Thu Thực biết rõ còn cố hỏi.
“Dạ.”
“Cũng dùng cây đại kế?”
“Dạ.”
Thu Thực phất tay, ra lệnh cho Nguyên Chiến: “Mở ra cho ta xem.”
Nguyên Chiến lập tức ngồi xổm xuống, vươn tay lột mớ cỏ khô trên đùi cậu thiếu niên, cũng cạo sạch mớ lá đại kế giã nát được đắp trên miệng vết thương.
Máu loãng lập tức chảy xuống, cậu thiếu niên đau đến cả người phát run, nhưng lại không dám phản kháng.
Thu Thực bước xuống từ đài đá, đi đến bên người cậu thiếu niên cúi đầu xem xét, một thứ mùi lạ chui vào mũi lão.
Trong lều chỉ có bốn cây đuốc, ánh sáng không đủ, nhưng với lão mà nói thì đủ để xem xét miệng vết thương rồi, lão cũng chỉ muốn xem sơ qua là được.
Lão tư tế che mũi lại, nhìn miệng vết thương không đồng đều trên chân cậu thiếu niên, rõ ràng là bị cắn, đoạn xương gãy bên trong miễn cưỡng nối liền với nhau, nhưng dấu gãy vẫn còn rất rõ ràng, chứng tỏ vẫn chưa khép lại. Trạng thái như vậy đều giống với những gì Phì Khuyển tả.
(Zombie: A Chiến anh cắn thật đầy à =]])
Miệng vết thương có hơi dơ bẩn, nhưng trên cơ bản vẫn còn tính là mới mẻ, không có hiện tượng thối rữa. Hơn nữa khi thảo dược còn đắp trên miệng vết thương cũng không có đổ máu, đến khi cạo thảo dược xuống, máu mới chảy ra, chứng tỏ lá cây đại kế quả thật có hiệu quả.
Thu Thực đột nhiên vươn ra ngón tay đâm vào trong miệng vết thương khuấy lên một chút.
Cậu thiếu niên đau đến mức kêu to.
Nguyên Chiến không có chút phản ứng.
Thu Thực ngồi dậy, nói với Nguyên Chiến: “Chặt chân nó đi, vết thương không ổn, mùa đông sắp đến, đừng nuôi cái thứ phế vật này.”
Chặt cái con mẹ mày! Nghiêm Mặc hận đến nghiến răng nghiến lợi. Lúc hắn cắt chân mình đặc biệt cẩn thận, kết quả lão khốn này chẳng những chọt tay vào bên trong mà còn móc qua móc lại, móng tay lão toàn là đất cát bẩn thỉu, nếu hắn chỉ là một nô lệ bình thường, cái chân này có thể lành lại được thì cũng bị lão làm cho nhiễm trùng.
“Chờ khi mùa đông đến.” Nguyên Chiến nói rất đơn giản, nhưng người trong lều đều hiểu rõ ý hắn, hắn nói nếu khi mùa đông đến mà vết thương trên chân tên nô lệ này vẫn không có chuyển biến tốt đẹp, thì hắn mới ra tay.
Thu Thực đá đá cái chân tàn của Nghiêm Mặc, cúi đầu nhìn hắn, bất chợt hỏi: “Sao không cột ván gỗ để cố định xương nữa đi?”
Nguyên Chiến không rõ, lòng Nghiêm Mặc chợt lạnh, hỏng bét!