Đột nhiên, một cánh tay đặt lên lưng y, và rồi người sau lưng nhích lại gần Ô Nhược.
Thân thể y cứng đờ, cảm giác một cách rõ ràng được nhiệt lượng trong thân thể Hắc Tuyên Dực đang truyền tới. Ô Nhược không được tự nhiên giật giật thân thể và muốn người phía sau lấy tay ra, nhưng y lại nghe đối phương hỏi: “Ngươi có linh lực?”
Cảm nhận được linh lực của hắn đang đi vào cơ thể mình, Ô Nhược đành phải thẳng thừa nhận: “Ta vốn có linh lực nhưng lại bị người ta phong ấn lại, và trường sinh bài mà ông ngoại đưa tới có thể giải được phong ấn trong cơ thể ta”
Y vốn muốn giấu diếm Hắc Tuyên Dực thêm một thời gian nữa, nhưng không ngờ nhanh như vậy hắn đã phát hiện ra được.
Linh lực Hắc Tuyên Dực truyền vào dừng lại ở gần linh điền của Ô Nhược. Sau đó, Hắc Tuyên Dực nheo lại mắt: “Trong người ngươi có độc trùng?”
Ô Nhược kinh ngạc nói: “Huynh có thể cảm giác được cổ trùng trong cơ thể ta?”
Đã nhiều năm trôi qua, ngay cả cha mẹ y đều không hề biết được trong cơ thể y có cổ trùng. Vậy mà, Hắc Tuyên Dực chỉ cần chạm vào y liền phát hiện ra, khó trách kẻ thần bí kia lại rất kiêng kị hắn.
D dự một chút, Ô Nhược liền giải thích: “Khi còn trong bụng mẹ, ta đã bị người ta hạ độc trùng, cho nên ta mới béo như thế này”
Vừa mới nói xong, bụng Ô Nhược đã bị Hắc Tuyên Dực dùng sức nhéo mạnh làm y đau đến nhíu mày. Không biết có phải do đời trước ở chung với Hắc Tuyên Dực hơn chục năm không mà Ô Nhược cảm thấy hành động này của Hắc Tuyên Dực mang hàm ý chỉ trích y “Nếu biết mình bị người hạ cổ, vì sao lại không tìm cách giải cổ sớm”
Ô Nhược liền tìm một lý do nói: “Ta cũng chỉ mới phát hiện bị người ta hạ cổ thôi”
Cổ trùng này vô cùng nguy hiểm, nó hấp thu linh lực của người bị hạ cổ. Có nghĩ là, về sau dù cho Ô Nhược có tu luyện thế nào cũng đều vô ích, bởi vì linh lực đều bị cổ trùng hấp thu toàn bộ. Đây cũng là lý do là Ô Nhược không vội vàng tu luyện. Ngược lại, nếu người bị hạ cổ không có linh lực thì hắn sẽ càng ngày càng béo, béo đến khi thân thể bị nổ tung mới thôi.
Đời trước, trước khi Ô Nhược được giải phong ấn đã được giải cổ nên không xảy ra chuyện bị hấp thu linh lực. Có điều là, sau khi được nghe sư phụ giải thích khi, y vẫn đổ không ít mồ hôi lạnh, bởi vì chỉ cần giải cổ chậm hơn mấy tháng nữa thôi thì thân thể y sẽ bị nổ tung.
Người hạ cổ y dĩ nhiên không muốn y nâng cao linh lực, đồng thời hắn càng không mong y sống sót.
Đáy mắt Hắc Tuyên Dực hiện đột nhiên loé lên, hắn nhẹ nhàng xoa xoa nhu bụng Ô Nhược. Sau đó, Hắc Tuyên Dực truyền cho Ô Nhược một ít linh lực. Ngay lập tức, linh lực đã bị cổ trùng hút sạch toàn bộ.
Ô Nhược ngẩn người ra, cảm giác này làm cho y thấy vô cùng quen thuộc.
Đời trước, lúc y vừa giải cổ vừa học y thuật, Ô Nhược nhớ rất rõ mỗi buổi tối lúc y ngủ ngủ thường có ai đó xoa xoa bụng mình. Nhưng sau khi thức dậy, y lại không phát hiện ra. Hơn nữa, vào lúc đó, Ô Nhược không hề béo lên, chẳng lẽ……
Ô Nhược vội vàng xoay người.
Hắc Tuyên Dực cũng rút tay về và xoay người sang hướng khác.
Nhìn bóng lưng Hắc Tuyên Dực, không hiểu sao Ô Nhược cảm thấy có chút mất mác.
—– Hết chương 16 —–