Kiệt : “…”
Thanh suy diễn quá mức chân thật, đến mức Kiệt còn tưởng mình vừa mắc tội thực sự.
– Em thấy chị quen quen nên nhìn bảng tên chị để coi mình có nhận nhầm người không thôi … – Kiệt vội vàng giải thích. – Chứ em không có ý như chị nói …
– Sao cậu lại thấy tôi quen quen ? – Thanh không còn nhìn Kiệt nữa, tập trung sát trùng dụng cụ trên tay.
– Em từng tham gia hỗ trợ công tác cách li bệnh COVID 19 với chị. – Kiệt nói. – Em có tiếp xúc với một người nhiễm bệnh nhập cảnh từ Campuchia, sau đó chính chị là người phụ trách lấy mẫu xét nghiệm cho em đến khi em phải nhập viện vì dương tính với bệnh.
Thanh chăm chú nhìn Kiệt, vẫn là ánh mắt sắc sảo quen thuộc như muốn nhìn xuyên thấu tâm can của đối phương. Rồi cơ mặt Thanh bỗng giãn ra, vẻ nghiêm túc đã biến mất, cô tủm tỉm cười nhỉn Kiệt rồi nói :
– Vậy mà tôi cứ tưởng cậu quên tôi rồi cơ, hóa ra vẫn còn nhớ tôi đấy à ?
– Ơ … Vâng … – Kiệt hơi lúng túng nói. – Chị còn nhớ em à ?
– Còn nhớ chứ sao không ? – Thanh nói tiếp, thái độ đã thoải mái hơn ban nãy. – Nãy giờ tôi đùa cậu thôi, chứ trông cậu đẹp trai sáng sủa như vậy mà quên đi thì tiếc lắm.
Kiệt : “…”
– Bị trúng đạn chỗ nào, cánh tay hả ? – Thanh đổi đề tài, nhìn một lượt Kiệt. – Vén cánh tay áo lên để tôi xem nào.
Kiệt lúng túng kéo cánh tay áo lên, để lộ vết thương do cậu bị trúng đạn lúc ở căn tin quân đội ban nãy. Chỗ vết thương có một cái lỗ khá nông, viên đạn rỗng vẫn còn kẹt lại trong từng thớ thịt, máu đỏ thấm đẫm cả bắp tay và lan xuống cánh tay giờ đã khô cứng lại, không còn chảy ra nữa.
– Phải lấy viên đạn ra đã kẻo lại bị nhiễm trùng. – Thanh quan sát vết thương trên tay Kiệt. – May mà chỉ trúng đạn vào phần mềm thôi nên không gây tổn thương nhiều. Hình như đạn này là đạn gây mê đặc dụng đúng không ? Bắp tay lấy lại cảm giác chưa ?
Kiệt lắc đầu. Trúng đạn gần một giờ đồng hồ, dư lượng thuốc gây mê trong tay Kiệt đã nguôi ngoai đi phần nào, nhưng vẫn còn tồn đọng lại khác nhiều, cậu vẫn chưa hoàn toàn lấy lại được cảm giác ở cánh tay bị trúng đạn của mình.
– Vậy chắc không cần tiêm thuốc mê nữa đâu nhỉ ? – Thanh nói, rồi cầm một cây kẹp, cầm lấy cánh tay bị tê liệt của Kiệt. – Ngồi im để tôi lấy viên đạn ra nhé.
Thanh tách nhẹ miệng vết thương trên bắp tay Kiệt, đưa đầu kẹp gạc vào thớ thịt, thuần thục lấy đầu đạn bẹp dí dính đầy máu ra ngoài, rồi ném lên khay sát để trên bàn đầu giường. Sau đó cô lấy kim và chỉ y tế ra, khâu lại miệng vết thương trên bắp tay Kiệt, cuối cùng bôi thêm một lượt thuốc sát trùng lên vết thương vừa được khâu lại. Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng, Kiệt ban đầu chỉ có chút cảm giác nhoi nhói, khi thấy viên đạn được lấy ra thì cảm giác đó nhanh chóng biến mất, cánh tay cũng mất đi cảm giác.
Cho dù cánh tay không thể cảm nhận được, nhưng dù sao ý nghĩ mình đang tiếp xúc da thịt với Thanh khiến Kiệt thoáng ngượng ngùng. Cậu chăm chú quan sát Thanh xử lí vết thương cho mình, thấy cô lúi húi xử lí vết thương cho cậu một cách thành thạo, trong lòng Kiệt dần nảy sinh cảm giác quen thuộc.
– Xong rồi đấy. – Thanh thở phào nhẹ nhõm nói. – Còn chỗ nào trúng đạn nữa không ?
– Dạ không … – Kiệt trả lời, khẽ nhìn Thanh.
– Được rồi, vậy cậu nghỉ ngơi đi, tôi phải đi thăm khám cho chiến sĩ khác đã. – Thanh khẽ vươn vai, thở dài một hơi, uể oải nói. – Nãy giờ xử lí hơi mười mấy người rồi, giờ lại phải đi khám cho mấy chục người khác, làm việc vậy chắc chết quá.
– Em nghe thôi mà cũng thấy mệt. – Kiệt phụ họa cho Thanh.
– Xong ca này phải về nhà ngủ một giấc thật đã mới được. – Thanh nói, thu dọn dụng cụ y tế lại. – À mà cậu cũng công tác ở đây hả ? Giờ tôi mới biết đấy.
– Em mới tới đây sáng hôm qua thôi. – Kiệt nói. – Đang trong giai đoạn tuyển chọn, nếu thông qua thì có khả năng sẽ được ở lại.
– Tôi được phân về công tác ở đây từ tháng Sáu năm ngoái rồi, về đây làm cho gần nhà, không ngờ sau này lại ở cùng chỗ với cậu. – Thanh đã dọn dẹp xong dụng cụ của mình, nhưng vẫn nán lại để nói chuyện với Kiệt. – Cố gắng lọt qua vòng tuyển chọn đi nhé, hi vọng sau này tôi với cậu có thể cùng nhau làm việc dài dài.
– Vâng. – Kiệt gượng cười nói. – Em cũng hi vọng thế.
– Tôi đi đây. – Thanh nói, đưa tay lên vẫy chào với cậu. – Bye.
Nhìn bóng dáng Thanh rời khỏi, trong lòng Kiệt như được tiếp thêm động lực để gia nhập hàng ngũ đặc công. Nhưng có một sự thật rằng nếu cậu thực sự trở thành bộ đội đặc công, sau khi tuyển chọn và huấn luyện kết thúc, nhiều khả năng cậu sẽ bị điều tới nơi khác, sợ rằng cậu và Thanh sẽ lại mất liên lạc một lần nữa. Thời gian Kiệt ở lại doanh trại này chính là cơ hội để cậu bồi đắp tình cảm của mình và Thanh, đồng thời tạo dựng một mối quan hệ bền chắc với cô, đủ để hai người không bị chia xa một lần nữa.
Gặp nhau một lần ngẫu nhiên, lần hai là vô tình, lần ba chính là duyên phận. Cứ ngỡ Kiệt sẽ không bao giờ được gặp lại Thanh, nhưng dòng đời xô đẩy lại như tạo điều kiện cho cậu được thấy cô lần nữa. Cơ hội ngàn năm có một đã tới, Kiệt nhất định không thể bỏ lỡ.
***
Kiệt không được ở lại bệnh xá lâu, sau khi Thanh thăm khám cho cậu xong, cậu được yêu cầu phải rời đi, nhường giường lại cho những người bị thương khác. Bệnh xá vẫn tấp nập người ra vào, thoạt nhìn cứ tưởng nơi đây vừa trải qua tai nạn nào đó khiến nhiều người bị thương tới vậy.
Sơn và Tuấn Anh có lẽ không bị thương nhiều nên đã về trước. Điền thì nghe nói bị thương không nhẹ, dù gì một mình cậu ta đã chống cự với cả tá lính đặc công, vẫn còn trụ được là một kì tích, nhưng phải ở lại bệnh xá lâu hơn, đến giờ vẫn chưa rời đi được. Thế là một mình Kiệt rời khỏi bệnh xá, một mình đi giữa bóng đêm, cánh tay trúng đạn đã dần lấy lại cảm giác, tịch liêu quay về kí túc xá của bộ đội đặc công.
Phần lớn kí túc xá chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn sáng rực chiếu ra từ phía nhà sinh hoạt chung, không ít người đang cõng theo những tân binh bị trúng đạn, chuyển tới bệnh xá chữa trị. Những người bị trúng đạn kia đều mất đi năng lực hành động tạm thời, cũng như đánh mất cơ hội để gia nhập Binh chủng Đặc công.
Rất có thể Kiệt sẽ trở thành những người bị loại đó, nếu cậu không để Điền ở lại, mỗi người tự tìm chỗ trốn cho mình, đỡ hơn là để hai bên tự cầm chân nhau để rồi tất cả mọi người đều đào thải khỏi sát hạch. Nếu như là ở trên chiến trường đúng nghĩa, các quân nhân cũng sẽ làm như vậy, nhiệm vụ mới là thứ ưu tiên tất cả, là điều mà mỗi người chiến sĩ đều nỗ lực bằng cả mạng sống của mình.
Nhưng đây mới chỉ là kiểm tra sát hạch, là cơ hội để Kiệt chứng tỏ năng lực chiến đấu, cũng là dịp để cậu xây dựng sự tin tưởng từ những người đồng đội, bởi mọi người sẽ còn huấn luyện với nhau lâu dài. Đây cũng không phải là chiến trường thật sự, không nhất thiết phải làm như lời Đoàn nói, nếu có thể thì nên giúp đỡ đồng đội, không nên tự lực cánh sinh một mình.
Rốt cục là Điền vô lý, hay Kiệt đã sai lầm khi quyết định bỏ cậu ta lại ?
Mọi thứ quá mức rối ren, Kiệt chẳng còn hơi đâu mà suy nghĩ quá nhiều như vậy. Trước mắt cậu nên chợp mắt một tí, để đầu óc nghỉ ngơi sau một đêm dài mệt mỏi, như vậy mới có thể thông suốt mọi chuyện được.
Phòng ngủ tiểu đội ban đầu của Kiệt chìm trong tĩnh mịch, khi bước vào phòng cậu thấy Tuấn Anh đã về trước, nằm trên giường cũ của cậu ta, đánh một giấc ngon lành. Kiệt cũng không có ý phiền nhiễu giấc ngủ của Tuấn Anh, im lặng trở về giường của mình.
Phòng tập thể ngày hôm qua còn tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, sau một đêm bỗng trở nên trống vắng âm u, mười lăm người ban đầu chỉ còn lại ba người, sự thật này khiến cả người đi lẫn kẻ ở lại đều cảm thấy một chút cảm giác nặng nề đè nén trong lòng.
***
Trời vừa hửng sáng, Kiệt còn đang say giấc nồng, đột nhiên bừng tỉnh, ý thức được có tiếng bước chân nhẹ nhàng trong phòng, cảnh giác mở mắt nhìn, phát hiện người bước vào là Điền. Điền khập khiễng bước vào trong phòng, cậu ta ngồi phịch xuống chiếc giường đối diện với Kiệt, chẳng buồn để ý đến xung quanh liền nằm vật xuống giường mà ngủ một giấc.
Căn phòng im lặng được một hồi, lại thấy Điền khập khiễng ngồi dậy, tay bám vào thành giường, chân cà nhắc từng bước một rời khỏi phòng ngủ. Kiệt không rõ cậu ta đi đâu, song thấy Điền đi lại khó khăn nhữ vậy cũng cảm thấy có chút khó chịu thay, bèn ngồi dậy đuổi theo Điền.
– Ai vậy ? – Điền ý thức được có người đi đằng sau mình, quay lại nhìn. – À là đồng chí Kiệt hả ?
– Đồng chí đi đâu vậy ? – Kiệt ngỏ ý hỏi. – Để tôi giúp đồng chí.
– Tôi đi vệ sinh. – Điền cười nói. – Đồng chí định giúp tôi đi vệ sinh hả ?
Kiệt : “…”
– Để tôi dìu đồng chí đi thôi. – Kiệt nói. – Đi cà nhắc vậy lâu lắm, lúc tới nhà vệ sinh chắc són ra quần rồi.
– Không cần đâu. – Điền nói. – Tôi có thể tự đi được.
Kiệt thấy Điền nhất quyết từ chối, bản thân cũng không thể tỏ ra được gì, chỉ có thể lặng lẽ đi sau cậu ta, tìm cơ hội để bộc bạch tâm sự trong lòng của mình.
– Đồng chí định nói gì với tôi à ? – Điền dường như đọc được suy nghĩ trong đầu Kiệt bèn lên tiếng.
– Tôi … – Kiệt ấp úng, đầu óc hoạt động hết công suất, cố gắng lựa lời để vừa lòng hai người. – Cho tôi xin lỗi vì bỏ lại đồng chí lúc nãy, hi vọng đồng chí bỏ qua qua.
– Tôi không để bụng gì đâu. – Điền ôn hòa nói, nhưng lời cậu ta nói ra lúc sau lại chứa đựng vô số hàm ý. – Tôi với đồng chí cùng thômg qua vòng sát hạch, vậy là cả hai bên đều hài lòng rồi. Nếu đồng chí có ý xin lỗi, tôi cũng xin nhận, nhưng hi vọng từ nay về sau đồng chí đừng làm ảnh hưởng đến tôi như sát hạch đêm nay nữa.
Điền nói xong, quay đầu cà nhắc đi thẳng về phía trước, bỏ mặc Kiệt ở lại một mình. Kiệt cũng không muốn đôi co nhiều với Điền, hiểu rằng cậu ta muốn vạch ra ranh giới rõ ràng giữa hai người, nước sông không phạm nước giếng, mỗi người tự lo cho thân mình, anh đừng ngáng đường tôi là được.
Kiệt ngán ngẩm bỏ đi, ít ra bất hòa giữa hai người về cơ bản đã được giải quyết, nhưng hành trình sắp tới của cậu có thể sẽ không mấy dễ dàng, cậu phải chuẩn bị tinh thần, sẵn sàng đối mặt với thử thách trước mắt.