Tổ nghiên cứu năm 2 ở tòa nhà D-77, khi bọn họ đến thì mọi người đã có mặt đầy đủ, sau khi chào hỏi tên họ thì ai lại làm việc nấy.
Khi thấy Kỳ Ngôn và Mondrian đi vào, Laurent chỉ nhìn sơ rồi cúi đầu.
Mondrian giới thiệu cho Kỳ Ngôn: “Chúng ta có 20 người, phân làm 2 tổ, nghiên cứu hai hạng mục khác nhau. Người rời tổ là người cùng tổ với tôi – Hách Kỳ, theo bình thường cậu sẽ nhận vị trí của cậu ấy, vào tổ chúng tôi.”
Kỳ Ngôn tấy một vị trí trống, rất sạch sẽ, là vị trí của cậu.
Cậu không tò mò chuyện người khác, Lục Phong Hàn lại cẩn thận hỏi: “Vì sao Hách Kỳ rời tổ?”
Mondrian biết đây là vệ sĩ của KỳNgôn, cậu nói: “Cậu ấy bị khai trừ, nguyên nhân là tiết lộ tư liệu hạng mục. Tuy chúng ta là năm 2, chỉ sửa chửa lại dữ liệu đã thu thập, không tiếp xúc sâu với ý chính của nghiên cứu. Nhưng với hạng mục có ý nghĩa lớn, dù chỉ là dữ liệu thô cũng rất giá trị.”
Cậu không nói có nhiều loại tiết lộ tư liệu khác nhau: không bán cho đối thủ cạnh tranh thì bán cho quân địch – như là quân Phản Loạn.
Mondrian đưa một thiết bị lưu trữ to cỡ bàn tay cho Kỳ Ngôn, dặn dò: “Cái máy này ghi lại tiến độ sửa chữa dữ liệu của chúng ta, có cấp độ bảo mật nên không được mang ra khỏi phòng thí nghiệm. Trên máy có thông tin cá nhân của cậu, chỉ cậu mở được.”
Sau khi nói xong đại khái mọi việc, Mondrian làm việc của mình. Lục Phong Hàn theo thói quen đánh giá kết cấu trong phòng.
Diện tích lớn, bên cửa sổ là khu vực làm việc, bày 10 bộ bàn ghế đắt tiền. Bên cạnh còn có một cái bàn dài chắc dùng khi họp tổ. Lục Phong Hàn cái biết cái không các loại dụng cụ trong phòng, chỉ nhìn ra – rất đắt tiền.
Chẹp, báo thủ mạnh nhất, xa xỉ nhất Liên Minh.
Kỳ Ngôn kết nối thiết bị lưu trữ vào máy tính, nhìn nội dung bên trong.
Cậu liền hiểu vì sao Hách Kỳ bị đuổi khỏi Turan.
Hạng mục này là Turan và quân đội hợp tác, phát minh mô hình xử lí thông tin kiểu mới. Mẫu mới này được dùng trong các phi thuyền quân sự, giúp phi thuyền chính khống chế hàng trăm các phi thuyền phụ trợ.
Hạng mục bị chia thành nhiều phần, trong tay bọn họ chỉ là dữ liệu thô cần khai thác và phân tích, không chút nào nhìn ra nó liên quan đến phi thuyền.
Kỳ Ngôn vì quen với việc hệ thống khống chế trung tâm phi thuyền mới nhận ra.
Tổ tưởng tổ nghiên cứu là một nữ sinh tên Diệp Bùi, là người cuối cùng đến phòng thí nghiệm, đầu tiên cô tỏ vẻ hoan nghênh Kỳ Ngôn, quan tâm: “Cậu vừa đến, có chỗ nào không hiểu có thể hỏi tôi, tôi là tổ trưởng.”
Laurent dựa ghế, cười chẳng khách khí: “Nè Diệp Bùi, đó là thiên tài lớp tôi, sao có chuyện không hiểu?”
Diệp Bùi hơi bực, cô chỉ biểu đạt hoan nghênh và thái độ hữu hảo, mắc cái gì Lauren lại suy diễn thành cô đang nghi ngờ năng lực của Kỳ Ngôn.
Cô vội vàng: “Tôi…”
“Cảm ơn.” Kỳ Ngôn mở miệng đồng thời với Diệp Bùi: “Sau này phải làm phiền cậu rồi.”
Diệp Bùi cười: “”Không sao, chúng ta cùng nhau tiến bộ!”
Kỳ Ngôn không cần thời gian thích ứng, lập tức vào trạng thái, thậm chí là người hoàn thành đầu tiên trong tổ nhỏ mười người, còn đảm bảo sự chính xác.
Diệp Bùi ăn miếng trả miếng với Laurent: “Cậu nói đúng thiệt đó, đúng là sinh viên thiên tài lớp cậu ha, chẳng có chuyện không hiểu.”
Laurent suýt nữa bẻ gãy bút.
Là người rời khỏi phòng sớm nhất, khi Lục Phong Hàn bắt đầu lái xe, Kỳ Ngôn vẫn cúi đầu, nghiêm túc.
Anh tùy ý hỏi: “Đang xem gì mà mặt căng thế?”
Cậu đem giao diện [Nhật báo Leto] cho Lục Phong Hàn xem: “Quân Viễn Chinh thua trận ngày 21/7, hôm nay đã là 11/9.”
Lâu vậy rồi sao?(*)
(*)Trong RAW để là “đã qua 53 ngày”, nhưng theo lịch Leto một năm chỉ có 360 ngày, 1 tháng có đúng 30 ngày nên tính hồi mình chỉ cộng ra được 50 ngày thôi:(.
Lục Phong Hàn thất thần trong chốc lát, hỏi: “Cho nên?”
“Trên báo viết, tổng chỉ huy quân Viễn Chinh ở đại khu Nam Thập Tự đã mất tích 50 ngày. Nhưng dù là quân Viễn Chinh hay Liên Minh vẫn luôn tìm kiếm, mong chờ kỳ tích.”
Cậu đọc câu cuối: “Dù tỷ lệ ngài ấy còn sống xa vời, nhưng chúng ta vẫn không thể buông hy vọng.”
Đọc tin tức thấy mình có tỷ lệ sống thấp là cảm giác gì?
Dù sao Lục Phong Hàn đã hiểu.
Anh nghĩ, chắc mấy hôm nữa là nghe được tin báo tang của mình.
Ở tiền tuyến nhiều năm, anh dựa vào bản thân lập quân công, khi tốt nghiệp anh chỉ là sĩ quan cấp úy, từng bước mà thăng đến vị trí tổng chỉ huy. Dẫn đến việc người mới nhậm chức tổng chỉ huy muốn ổn định lòng quân sẽ không dám nói là anh đã chết.
Thái độ ít nhất phải thế.
Dù mọi người đều biết là anh không có khả năng sống sót.
Về phần không từ bỏ khả năng sống sót, không buông tay tìm kiếm?
Nhiệt độ vũ trụ gần độ 0 tuyệt đối, con người nếu không có quần áo bảo hộ không thể sống nổi.
Bên trong quân đội đã sớm nhận định là anh đã chết, chỉ chờ ngày xác định được chỉ huy mới thì cái chết của anh mới có ý nghĩa.
Lục Phong Hàn không nghĩ đến, sống đến giờ ngay cả ngày chính mình chết anh cũng chẳng có quyền lựa chọn.
Khuỷu tay anh chống lên cửa sổ, cả người như thú dữ đang ngủ đông.
Anh hỏi Kỳ Ngôn: “Sao tự nhiên xem cái này?”
Kỳ Ngôn đáp đúng sự thật: “Vì đây là mục thứ 4 trên báo.”
Mục thứ tư?
Đầu đề là Fugilina mở concert ở Leto, còn anh chỉ đứng thứ 4 hả?
Mất mặt quá vậy?
Anh ngó cái người đang lật báo xem, tự hỏi – đọc cho anh nghe cái đó là có ý hay vô tình đây?
Hoặc là, tham gia tiệc chúc mừng của Kỳ gia, xóa video của anh và Mông cách, cứu anh một mạng, ký hiệp ước hai năm với anh – là vô tình hay cố ý đây?
Đem báo xem xong, Kỳ Ngôn nhớ tới: “Quần áo tôi đặt ở Đại Bạc đã xong.”
“Đi lấy luôn nhé?” Lục Phong Hàn xoay vô lăng, lái xe đến đường khác.
Anh nghĩ lúc thợ may đem chất liệu cho Kỳ Ngôn xem, cậu sờ soạng một hồi mới chọn được ba loại: E7-12, E7-43, E8-02 – mấy cái thứ mềm mại mà Lục Phong Hàn không thích, nhìn là biết không bền nổi.
Rồi anh lại nghĩ tới trình độ yếu ớt của Kỳ Ngôn, chỉ có vật liệu mềm mại thế này mới hợp với cậu.
Hai người xuống xe, chưa kịp lên lầu thì người của Đại Bạc đã mang đồ xuống.
Lục Phong Hàn xách mấy gói hàng được đóng gói tỉ mỉ, nhớ đến tiền trong tài khoản, chắc đủ cho Kỳ Ngôn mua…. 3 lần?
Chậc.
Người có tỷ lệ sống xa vời là anh đây có được Liên Minh đúng giờ phát lương nữa không nhỉ?