Lăng Tiêu cười lạnh một tiếng, rất khôi hài! Y xằng bậy? Rõ ràng là lúc đó Tống Minh quấn y, muốn y tiến vào, dấu hiệu hắn, hiện tại lại thành y xằng bậy?!
Biểu tình Lăng Tiêu không tốt liếc mắt nhìn xem xét Tống Minh, lại nhìn thấy Tống Minh đang đùa giỡn biểu đệ của y, tâm tình lại càng không tốt đẹp, phiền táo mang theo phẫn nộ không thể nói rõ nổi lên.
“Ngươi đang làm cái gì?” Lăng Tiêu nói xong đã đem biểu đệ đỏ mặt hướng bên cạnh y lôi kéo, lực đạo không khỏi cũng có chút lớn. Mà tiểu khả ái chưa từng bị đối đãi như vậy, cũng kêu lên một tiếng, sau đó hốc mắt liền đầy nước mắt.
“Đau quá…”
“Lăng Tiêu! Ngươi có hiểu thương hương tiếc ngọc không??!?!” Tống Minh cau mày nhìn Lăng Tiêu đem cánh tay tiểu khả ái làm đỏ, trừng mắt nhìn Lăng Tiêu một cái, ôn nhu kéo tiểu khả ái qua, vuốt vuốt cánh tay bị đỏ.
“Có đau hay không, ta giúp ngươi xoa bóp….!_! ”
Lăng Tiêu hoàn toàn bùng nổ! Mẹ đích! Tại sao hắn dám ngay dưới ánh mắt của y tán tỉnh người khác?! Y là người chết sao?!
“Không cần! Ngươi lại đây cho ta..!”
Tiểu khả ái tuy rất sợ bộ dạng hiện tại của biểu ca, nhưng cũng không dám không nghe lời, từ trong tay Tống Minh đem cánh tay rút ra, ngoan ngoãn đứng ở bên kia Lăng Tiêu.
“Hiện tại, lập tức gọi điện thoại cho quản gia! Bảo hắn tới đón ngươi về nhà!”
Tiểu khả ái ánh mắt ngập nước, đều nhanh khóc lên, nhưng cố nén nước mắt chỉ có thể gật đầu.
“Vâng, biểu ca.”
Tống Minh nhìn tiểu khả ái như vậy liền đau lòng a, mẹ đản, quả thực là bạo quân, đối đãi hung bạo với biểu đệ nhu nhược, tiểu khả ái rất đáng thương.
“Lăng Tiêu, cậu ấy chính là biểu đệ của ngươi! Ngươi sao lại đối với cậu ấy mạnh bạo như vậy! Đều nhanh muốn khóc rồi!”
Biểu tình Lăng Tiêu phi thường âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Liên! Quan! Gì! Tới! Ngươi!????_”
Tống Minh nhìn Lăng Tiêu tức thành cái dạng này, không khỏi bật cười. Hành hành hành, hắn phục, dù sao cũng là biểu đệ Lăng Tiêu, không phải biểu đệ của hắn…
Hắn nhấc tay làm động tác đầu hàng, “Hảo hảo hảo, ta liền mặc kệ, dù sao cũng là biểu đệ ngươi…” Nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm tiểu khả ái. Bất quá nói thật, tiểu khả ái cùng Lăng Tiêu có chút giống, chính là Lăng Tiêu… Ngạch…
Tống Minh giác thấy đến ánh mắt Lăng Tiêu càng ngày càng lạnh, hơn nữa Alpha phóng ra áp lực tin tức tố, như muốn đâm xuyên người hắn vài cái lỗ thủng.
Hắn chỉ có thể cố chịu áp lực, làm bộ như không có việc gì.
Thẳng đến khi quản gia bộ mang tiểu khả ái đi, Tống Minh còn đang nhìn người ta, thậm chí giữ lại.
“A tiểu khả ái, ngươi kêu cái gì nha? Không để lại cho ta phương thức liên lạc sao?” Tống Minh cười cực kỳ có phong độ, thoạt nhìn phi thường anh tuấn.
Tiểu khả ái trộm nhìn thoáng qua Lăng Tiêu, bóng tối che khuất người Lăng Tiêu, càng không thấy rõ biểu tình của y, hơn nữa Lăng Tiêu cũng không có lên tiếng ngăn cản cậu.
Vì thế, cậu nhỏ giọng cấp cho vị Beta làm cậu có chút tâm động hồi đáp.
“Ta, ta kêu Tiêu Khả…”
“Tiêu Khả! Về nhà! Ngay lập tức!” Một đạo âm thanh lãnh khốc vang lên làm Tiêu Khả run lên một chút, sau đó nhìn Tống Minh, nước mắt oa oa tiêu sái.
“Ai… Nguyên lai iểu khả ái kêu Tiêu Khả a, rất đáng yêu!!!”
Tống Minh nhìn theo tiểu khả ái ra cửa, lúc này mới quay đầu lại nhìn Lăng Tiêu.
“Hắn là biểu đệ của ngươi biểu đệ, vậy nhà mẹ ngươi chính là họ Tiêu, cho nên ngươi kêu Lăng Tiêu…”
“…” Lăng Tiêu trương khuôn mặt xinh đẹp lên, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Tống Minh.
“Ngươi thật sự là tính tìm chết…”
“A?” Tống Minh sửng sốt, đột nhiên kịp phản ứng Lăng Tiêu đang nói hắn đối với sắc đẹp không có sức chống cự, lập tức khiêm tốn hồi đáp.
“Quá khen quá khen…”
Lăng Tiêu lúc này đột nhiên nở nụ cười, y lạnh lùng nói.
“Ngươi có biết hay không…”
“Ân? Biết cái gì?”
Lăng Tiêu chậm rãi đến gần Tống Minh, khoảng cách hai người càng ngày càng gần, nhìn mặt Lăng Tiêu mỹ nhân lại muốn tưởng đến tính cách ác liệt của y, Tống Minh có chút kháng cự, không tự chủ được lui về phía sau.
“Tiêu Khả… Cậu ta chính là…” Lăng Tiêu ánh mắt lạnh như băng, y ngoắc ngoắc Tống Minh, khóe miệng gợi lên một ý cười kỳ quái.
“Cậu ta chính là…một Alpha…” Ánh sáng đèn trùm chiếu sáng trên khuôn mặt xinh đẹp của Lăng Tiêu, hơn nữa y còn cười thật quỷ dị, đủ làm Tống Minh nổi một thân da gà.
Bất quá, Lăng Tiêu vừa mới nói cái gì? Tiêu Khả vậy mà là Alpha.? Lẽ thường ở đâu?! Này không hợp thường a?!!!
Chẳng lẽ tất cả người nhà Lăng Tiêu đều giống y, diện mạo là Omega, kỳ thật là Alpha?!! Không! Nhất định là Lăng Tiêu tại lừa hắn! Ân!
Tống Minh đứng lên.
“Tốt lắm, chúng ta đi thôi, bệnh viện có ca đêm, chúng ta nhanh mua thuốc tránh thai đi! Sau đó đất nước to lớn, chúng ta như vậy liền tạm biệt nhau!”
“Đi thôi!” Tống Minh đeo kính râm lên, một tay lôi kéo Lăng Tiêu không nói gì đi ra ngoài.
“…”
>>Hết chương 16<<<
((_Còn một chương chay nữa_))