“Sang bên kia đi!” Trương Hiểu Nghĩa cùng tiểu Sủng trăm miệng một lời hét lên với Đại Phất.
Đại Phật lại một chút cũng không nhận thấy, vẫn ở đó niệm: “ Trời Nam đất bắc hai nơi… Cánh chim mỏi mệt mấy đợt đông hè… Hỏi thế gian tình là gì… Mà đôi lứa hẹn thế sống chết…”
“Câm miệng!” Trương Hiểu Nghĩa và tiểu Sủng lại đồng thanh hô.
Đại Phật đặc biệt hợp tác mà gật đầu: “Được a, hai người trước tiên kéo mình lên, mình tuyệt đối sẽ không quấy rầy.”
“Ngủ!”
Lúc này, hai người càng thêm thống nhất, vứt một chữ cho Đại Phật.
Thế là, đồng chí Đại Phật thở dài lại thở dài, cố gắng ngồi về sau, dựa vào tủ hồ sơ, nằm trong đống mảnh ghế vỡ cùng giấy tờ tán loạn khò khò ngủ…
Trương Hiểu Nghĩa cùng tiểu Sủng vốn định tiếp tục cãi nhau, Bạch Tiểu Mễ nghe thấy tiếng động mở cửa bước vào, thấy cảnh tượng trước mắt, đơ ra nửa ngày, đột nhiên nói một câu: “Phí Thập, cậu ôm Hiểu Ba làm gì?”
Nhất thời, mắt tiểu Sủng như lưỡi dao phi qua, Quách Phí Thập phát hiện đại sự không ổn, vội vàng đẩy Trương Hiểu Ba ra ngoài: “Không phải chuyện của mình a… Mình chỉ muốn an ủi an ủi em ấy thôi…. Cậu đừng hiểu nhầm…”
“Quách Phí Thập!? Tôi cho cậu thích Trương Hiểu Nghĩa cậu không vui, cư nhiên để ý em trai cậu ấy?” Tiểu Sủng mặt mũi khiếp sợ.
“Cút! Đừng lôi kéo tôi vào chuyện của cậu!” Trương Hiểu Nghĩa mắng: “Anh đây không phải đồng tính luyến ái! Cái đồ quái nữ tinh thần có vấn đề nhà cô!”
“Đồng tính luyến ái có gì không tốt! Cậu mới là tên đàn ông ngu tốt xấu không biết phân biệt! Quách Phí Thập với cậu xứng biết bao!”
“Một chút cũng không xứng!”
“Xứng xứng xứng!”
Hai người lại bắt đầu cãi nhau…
Trương Hiểu Ba từ trong kinh hoàng khôi phục lại ngẩng đầu nhìn Quách Phí Thập thở phào một hơi, lại nhìn Bạch Tiểu Mễ đã quen thuộc với mọi chuyện, “Chị Tiểu Mễ, hai người họ gặp mắt đều như vậy sao?”
Bạch Tiểu Mễ phi thường hồn nhiên gật đầu: “Đúng vậy. Tâm nguyện lớn nhất của tiểu Sủng là phối anh trai em với Phí Thập, có điều hai người họ hình như đều không muốn.”
Quách Phí Thập cười thật tươi giơ tay: “Anh là người theo chủ nghĩa yêu người khác giới chính cống…”
Trương Hiểu Nghĩa tỏ vẻ hiểu, nhìn hai người càng cãi càng hung trước mặt, không khỏi thở dài thật sâu, nhìn đi, cãi nhau nhiều với chị Sủng, sức khỏe của anh trai sẽ trở nên tốt a…
Cho dù là gà bay chó sủa, công việc bài trí nhà cửa vẫn bừng bừng khí thế mà bắt đầu. Theo lời Quách Phí Thấp, muốn trang trí đầu tiên phải lên thiết kế, mà cái gọi là thiết kế của Quách Phí Thập, là một đám người nhốt trong một căn phòng kín, sau đó loạn vẽ trên một tờ giấy trắng.
Trương Hiểu Ba bị nhốt trong căn phòng kín không có khe hở này thật sự là có chút không quen, nhưng Quách Phí Thập kiên quyết yêu cầu phải dùng thảm lông che kín cửa sổ, một chút gió cùng nắng đều không thể lọt vào, cửa ra vào dùng chăn chắn lại, rất có ý muốn ngộp chết người.
Mà anh trai Hiểu Ba rõ ràng quen thuộc với hình thức này, ngồi trên ghế dài, chân vắt chéo, không chút kiên trì mà ồn ào: “Được rồi được rồi, nhanh vẽ đi nhanh vẽ đi.”
“Cậu vội cái gì?” Quách Phí Thập không nhanh không chậm nói: “Đầu tiên phải suy nghĩ. Phong cách thiết kế phòng ốc cho Âu Dương tổng tài lần này của chúng ta phải khác hẳn lần trước mới được. Trăm bài một điệu không phải phong cách của tôi.”
“Đúng đúng đúng, nhanh sửa, chịu không nổi gian phòng đen trắng đó.” Trương Hiểu Ba vội vàng nói theo.
“Hở?” Quách Phí Thập liếc cậu: “Em có ý kiến gì?”
Trương Hiểu Ba đơ ra một lúc, bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Đầu tiên, muốn phòng khách màu vàng nhạt, phòng bếp màu xanh táo, phòng ngủ màu hồng phấn…”
Còn chưa thao thao bất tuyệt đã, Trương Hiểu Ba liền bị hai người trước mặt khinh bỉ.
“Em cho là đang thiết kế nhà trẻ sao? Còn cái gì màu vàng nhạt, màu xanh táo, màu hồng phấn, nói thật dễ nghe!” Anh trai cậu là người đầu tiên khinh bỉ cậu.
“Quá không có sáng tạo, anh chỉ làm ý sáng tạo nhất, không được không được, hoàn toàn không được.” Quách Phí Thập càng bắt bẻ, không muốn làm ra một tác phẩm kinh thiên địa khiếp quỷ thần như vậy.
Trương Hiểu Ba ủy khuất vô cùng, đành nhìn hai người vẽ vẽ tẩy tẩy trên nền giấy.
“Em nói, chung ta có thể đổi sang loại đèn chiếu sáng khác không?” Trương Hiểu Ba đáng thương nhìn chiếc đèn dầu đặt giữa bàn, “Cái thứ này hun mù mắt người a!”
“Em hiểu cái gì, chỉ có dưới ánh đèn tù mù, tài năng mới có thể lóe lên những ánh lửa linh cảm.” Quách Phí Thập nghiêm trang nói.
Trương Hiểu Nghĩa phản đối nói: “Cậu nói hươu nói vượn cái gì, Hiểu Ba đừng nghe cậu ta nói, nghe anh nói không sai đâu. Không thấy cửa sổ cùng cửa ra vào đều che kín sao, đèn dầu thuộc lửa, gió đến rồi không phải sẽ thổi tắt sao. Em học hành thế nào vậy, ngũ hành bát quái đều không rõ.”
“Không phải, đèn dầu bị gió thổi tắt là vì dưỡng khí duy trì việc cháy…”
Quách Phí Thập còn chưa nói xong, Trương Hiểu Ba liền kích động lệ nóng doanh tròng, lập tức nhảy dựng lên: “Anh, anh nói quá đúng. Ngũ hành bát quái thực kinh điển a, em luôn không học tốt, lần này phải ôn lại một chút!”
Nói rồi, Trương Hiểu Ba liền lục lọi túi, từ trong lôi ra một quyển chu dịch, bắt đầu say mê nghiền ngẫm…
Trương Hiểu Ba hoàn toàn quên mất, cậu vừa rồi đang phản đối đèn dầu hùn mù mắt…
Trương Hiểu Ba từ lúc đó ngoại trừ ngồi im, cũng không đề xuất thêm ý kiến nào, mà hai người bên cạnh thì triệt để không để ý cậu. Ồn ồn ào ào được vài ngày, cuối cùng, Quách Phí Thập vẻ mặt hài lòng cầm bản vẽ từ căn phòng tối mịt đó đi ra.
Trương Hiểu Ba lúc này mới nhớ ra, có cái chuyện thiết kế này.
“Anh Phí Thập, anh rốt cuộc định làm cái gì?” Trương Hiểu Ba hiếu kỳ hỏi.
Quách Phí Thập nghiêm trang đáp: “Cái tốt. Lần này là kiệt tác anh dốc hết tâm huyết vào, tuyệt đối là thiết kế đẳng cấp thế giới!”
Lại hỏi Trương Hiểu Nghĩa, Trương Hiểu Nghĩa vẻ mặt kiêu ngạo: “Còn phải nói, thứ anh làm, có lúc nào là tồi? Không tin? Không tin anh không chơi với em nữa! Anh muốn lên Nga Mi tìm Diệt Tuyệt sư thái!”
….
Hôm sau khi bản thiết kế được ra lò, Quách Phí Thập dẫn đầu đội ngũ thi công của công ty gã, hùng hùng dũng dũng đi đến địa chỉ Âu Dương Tấn đưa cho.
Ai ngờ vừa khởi công xong, còn chưa ai bước vào cánh cửa của khu chung cư kiểu vườn hoa này, lôi chìa khóa ra, sống chết không mở được cửa. Trương Hiểu Ba buồn bực, “Có phải cầm nhầm khóa không?”
Trương Hiểu Nghĩa: “Không phải, có lẽ là do cửa bị kẹt.”
Quách Phí Thập vừa nghe cửa không mở được, lập tức lôi điện thoại gọi 110, giọng điệu hệt như bí thư thẩm tra tỉnh ủy đích thực, “Mấy người có phải 110 thành phố không? Hưm ~ Động tác sao lại chậm chạp như thế ~ Quần chúng nhân dân nuôi mấy người để làm cái gì? Rốt cuộc là còn muốn làm hay không? Không muốn làm thì để tôi gọi điện cho cấp trên mấy người.”
Kết quả không đến 5 phút, một đội xe cảnh sát 110 đi vào khu phố. Lúc cảnh sát mặc chế phục đi xuống, lập tức cúi đầu khom lưng.
“Lãnh đạo thực xin lỗi. Bọn em đến muốn, anh đừng giận, lập tức mở cửa căn nhà này ra cho anh.”
Nhưng đồng chí cảnh sát vặn qua vặn lại cái chìa khóa cũng không sao mở được, thế là dứt khoát hợp tác với đội thi công, phá sấp cửa nhà.
Có một cậu cảnh sát còn yếu ớt hỏi một câu: “Thế này không hay… Nhỡ đâu…”
Trương Hiểu Nghĩa là người đầu tiên không vui, ngang ngược nói: “Sao? Nhà tôi tôi phá cậu muốn quản sao?”
“Không quản không quản…” Đội trưởng đội cảnh sát vội vàng cười làm lành, trong lòng len lén đánh giá. Trong mắt đội trưởng đội cảnh sát, hình tượng ba người là như thế này:
Quách Phí Thập: lãnh đạo trung niên 20 tuổi, vì chăm sóc tốt nên trông như mới hơn 20 tuổi; về phần dáng điệu, phỏng chừng là cấp chủ tịch tỉnh.
Trương Hiểu Nghĩa: cậu chủ nhà giàu hơn 20 tuổi, tính cách xấu, có lẽ là cháu trai lớn của lãnh đạo.
Trương Hiểu Ba: cậu chủ nhỏ mới lớn, vô cùng ngoan ngoãn, có lẽ là chau trai nhỏ của lãnh đạo.
Đội thi công bài trí nhà cửa phía sau: một đám bảo tiêu cùng lãnh đạo cải trang vi hành… Vì vậy, đội trường hung hăng quỳ lạy trong lòng…
Cứ như vậy, một đám tai họa thuận lợi vào nhà, Trương Hiểu Ba còn có chút kỳ quái: “Sao căn nhà này bố cục khác trên giấy vậy?”
Quách Phí Thập bí hiểm nói: “Có cái gì mà ngạc nhiên. Cho dù bố cục không giống, anh cũng có thể biến nó thành giống. Hiểu Nghĩa, người lên!”
Trương Hiểu Nghĩa mặt đen như Bao Công, dẫn đầu đại đội công nhân nam, “Mọi người lên!”
Thế là tiếng búa cưa điện ầm ầm vang lên. Trong một khoảng thời gian ngắn, chỉ thấy giữa phòng một bức tường đổ xuống, một bức tường dựng lên…
Từ lúc công việc thiết kế này oanh oanh liệt liệt bắt đầu, Trương Hiểu Ba cố hết sức làm, ngày ngày giống một đốc công nhỏ, mỗi ngày chạy lên chạy xuống. Lúc trang trí được một tuần, tường cũng bị đục mở, cửa số cũng đã phá hỏng, nhìn chung là không khác bản thiết kế trên giấy là mấy, Âu Dương Tấn gọi điện đến, hẹn Trương Hiểu Ba ra ngoài ăn.
Trương Hiểu Ba vui vẻ đi, địa điểm là nóc căn biệt thự vốn dĩ của Âu Dương Tấn.
“Ơ, có phải rất mệt không, trông cậu gầy quá.” Âu Dương Tấn có điểm xót xa nói, mang theo chút thương yêu, vươn tay ra, chỉ dám xoa xoa đầu Trương Hiểu Ba, sợ mình không khống chế được, lại làm ra chuyện tổn thương cậu.
“Vẫn ổn nha, ở cùng anh trai cùng anh Phí Thập khá là vui.” Trương Hiểu Ba ăn món ăn Âu Dương Tấn đặc biệt mang tới, miệng đầy dầu mỡ.
Âu Dương Tấn thế nhưng lại vì câu nói đó mà bất an, dục vọng chiếm giữ mạnh mẽ râm ran trong lòng: “Thế nào, ở cùng tôi cậu không vui sao?”
Trương Hiểu Ba lắc đầu: “Cũng không phải, chỉ là việc trang trí rất náo nhiệt. Có điều cậu cũng thật là, rõ ràng là căn biệt thự một tầng tốt thế này, sao phải đi mua chung cư làm gì, tuy căn nhà đó cũng rất tốt.”
Âu Dương Tấn thở dài, uống chút nước, trầm giọng nói: “Không phải cậu nói rất thích nơi đó sao…”
“Hả? Mình từng nói vậy sao?” Trương Hiểu Ba kỳ quái ngẩng đầu lên: “Tiểu khu đó là lần đầu tiên mình đặt chân đến.”
Âu Dương Tấn nghi hoặc: “Tiểu khu? Tiểu khu nào?”
“Chỗ nhà cậu a, không phải ở tiểu khu XX?” Trương Hiểu Ba lại nuốt xuống một viên gạo nếp.
Lông mày Âu Dương Tấn nhíu lại: “Tiểu khu XX? Nhà của tôi ở tòa Pisto mà cậu thích nhất a!”
Viên gạo nếp trong mồm Trương Hiểu Ba rơi xuống, cậu lúc này đầu đầy sao vàng. Không phải chứ, bọn anh Phí Thập nhìn nhầm địa chỉ, chạy đến thiết kế nhà người khác…