Thật sự cứ như đang nằm mơ ấy!
Cậu ôm kịch bản trong lòng nhưng ánh mắt lại lén lút rơi trên người Kim chủ. Mấy động tác nhỏ của cậu đều bị hắn thấy hết cả.
Vì thế Kim chủ cố tình mở mấy nút áo sơ mi, lộ ra một khoảng cơ ngực căng chặt hào phóng cho bạn trai nhỏ của mình nhìn lén.
Bánh bao sữa: “!”
Cậu đỏ mặt chôn đầu trong cuốn kịch bản, cố gắng tỏ vẻ mình đang nỗ lực học thoại thế nhưng giả vờ không được một phút lại không nhịn được mà len lén nhìn lên.
Lúc trên giường chỉ trêu đùa mấy câu thôi Bánh bao sữa đã ngượng ngùng muốn chết, thế mà thực tế lại là một nhóc lưu manh.
Kim chủ kí xong một phần văn kiện, đặt bút sang một bên, trong lòng thấy buồn cười không chịu nổi đành vươn tay gọi người: “Lại đây.”
Bánh bao sữa cọ qua, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh hắn cẩn thận hỏi: “Em có quấy rầy ngài không ạ?”
Kim chủ cười như không cười nhìn cậu, không mặn không nhạt “Ừ” một tiếng.
Khuôn mặt nhỏ của Bánh bao sữa lập tức méo xẹo, cậu nhỏ giọng tha thiết thương lượng: “Em không lên tiếng đâu, đừng bắt em đi chỗ khác, nha?”
Kim chủ cố ý hù dọa cậu: “Làm sao?”
Bánh bao sữa rầu rĩ nghĩ: sao buổi sáng còn dính được, mà bây giờ lại không cho nữa rồi.
Cậu ấp úng, có chút ngượng ngùng: “Muốn… Muốn ở gần ngài… Một chút.”
Kim chủ túm chặt cánh tay cậu kéo vào lòng mình: “Gần vậy được chưa?”
Hắn vuốt ve eo nhỏ của người trong ngực, thì thầm bên tai cậu: “Hay là muốn gần thêm nữa, khoảng cách âm?”
Hai má Bánh bao sữa bùm cái đỏ rực, cậu lắp bắp: “Đến… Đến tối đi, được không ạ?”
Kim chủ: “…”
Trong lòng Kim chủ bị khơi lên một đống lửa cháy bừng bừng, tay hắn mò xuống dưới tranh thủ cơ hội một lúc, dày vò người trong ngực đến mềm nhũn mới buông tha cho cậu, lại dạy dỗ: “Đã bên nhau rồi sao vẫn còn gọi ngài ngài ngài thế hả?”
Bánh bao sữa dựa vào lồng ngực vững chãi của người yêu, hơi hơi mở chân cho Kim chủ mân mê xoa nắn, mềm mại lấy lòng nói: “Em nghĩ, càng ngoan ngài sẽ càng thích em hơn.”
Bánh bao sữa ngoan đến nỗi khiến Kim chủ đau lòng. Hắn không dày vò người ta nữa mà giúp cậu sửa sang lại quần áo, ôm Bánh bao sữa nói: “Đã thích em rất nhiều, rất rất nhiều rồi, giữa chúng ta là quan hệ yêu đương bình đẳng, em không cần phải để bản thân thiệt thòi, biết không?”
Bánh bao sữa cọ cọ trong ngực Kim chủ, tham lam hưởng thụ cái ôm ấm áp này, ánh mắt cố chấp mà nghiêm túc: “Em không thiệt thòi, có ngài che chở em không khiến em phải chịu chút ấm ức nào cả.”
Kim chủ bất lực thở dài, thôi, bé cưng ngốc nghếch này thích gọi thế nào thì cứ gọi đi.
Hắn cười: “Được, che chở em, không để em phải chịu thiệt.”
Bánh bao sữa làm ổ trong ngực Kim chủ không muốn chui ra, đánh bạo hỏi: “Ngài… Ôm em xem văn kiện nha?”
Việc quan trọng đều đã xử lý gần xong cả, Kim chủ biết bạn trai nhỏ mới xác định quan hệ với mình nên trong lòng vẫn chưa ổn định, không có cảm giác an toàn. Hắn dung túng để cậu dính mình, ôm lấy eo nhỏ của cậu vừa cười vừa trêu: “Văn kiện không đẹp bằng em, không xem.”
Bánh bao sữa xấu hổ muốn chết luôn.
Kim chủ nhìn vành tai đỏ bừng của bạn trai nhỏ tính xấu lại trỗi dậy, trong lòng ngứa ngáy không nhịn được trêu tiếp: “Lột sạch càng đẹp hơn.”
Lúc này đến cổ Bánh bao sữa cũng đỏ luôn.
Kim chủ cười cười, xoa tóc cậu: “Xấu hổ rồi à? Không trêu em nữa, đừng sợ.”
Lúc này người trong ngực mới do do dự dự chui, mặt đã đỏ rực như cà chua chín, nhưng đôi mắt lấp lánh lại rực rỡ hơn mọi khi.
Bánh bao sữa ôm hai má đỏ bừng lí nhí hỏi: “Đẹp thật ạ?”
Kim chủ: “…”
Kim chủ nghiến răng nghiến lợi: “Đẹp, lần sau cho em chính mắt xem chúng ta làm.”
Hết chương 16
Sao tui lười dữ luôn á mấy bà, còn nửa chương nữa thôi là xong mà tui làm biếngggggg