Lâm Nam nghiêm túc đọc báo, tao nhã nhấp trà, “Nên huấn luyện thôi”
“Hả?” An Phách Hòa thấy mình nghe nhầm rồi.
Người đối diện một tay cầm tách trà, tay kia lấy một quyển sổ nhỏ từ trong túi áo ra, sau đó quơ quơ trước mặt An Phách Hòa. Bên trên có mấy chữ bự – KẾ HOẠCH HUẤN LUYỆN.
Đây không phải là bản hướng dẫn du lịch hôm qua hả? Cô ít đọc sách, đừng lừa cô nha!
Ánh mắt trời vẫn long lanh như trước, gió biển thổi rất mạnh. An Phách Hòa mặc một bộ đồ huấn luyện nhìn biển rộng trước mặt.
Hôm nay gió rất lớn, sóng biển đập lên bờ rất ác liệt. Cô cảm thấy mình cũng hào hùng lên không ít, có điều… cô quay đầu nhìn Lâm Nam, “Có thể thay đồ bơi không?” Sau đó còn mua thêm phao cứu sinh nữa! Sóng mạnh vậy đập ngất thì sao giờ?
Lâm Nam khó chịu nhìn cô, “Huấn luyện phải ra dáng huấn luyện” Sau đó móc quyển sổ kia ra, “Bơi là một loại vận động tốt cho sức khỏe, nhất định phải tận dụng thời gian lúc ở đây.”
Mấy cái mặt trời, sóng biển, bãi cát và trai đẹp cơ bắp đâu cả rồi?
Hai người đứng trên miếng nham thạch hơi nhô ra, im lặng đối diện nhau. Gió biển thổi mạnh khiến mái tóc An Phách Hòa bị thổi rối bù. Lâm Nam không nhúc nhích, liếc mắt nhìn biển rộng trước mắt.
Ý của anh rất rõ, An Phách Hòa cắn răng nhảy xuống. Trời rất nóng, ở trong nước rất thoải mái, nếu không có cái đống sóng biển đang đập mạnh lên người cô thì tốt rồi.
An Phách Hòa đấu tranh một hồi, sau đó mới lấy hơi, sau đó ngẩng đầu nhìn lên bờ. Lâm Nam đứng nhìn cô, hai tay đút vào túi quần. Gió mạnh thổi quần áo của anh bay phần phật nhưng anh vẫn đứng nghiêm không nhúc nhích. An Phách Hòa thậm chí còn nghĩ, cho dù bắt anh đứng như vậy một ngày anh cũng không nói gì mà đứng yên như vậy cho coi.
Sau đó An Phách Hòa chỉ có thể ngoan ngoãn bơi dưới biển xanh sóng mạnh một giờ trước uy thế của anh. Sóng biển giống như con dã thú không biết mệt mỏi, nó rít gào đầy giận giữ, nó mở miệng lớn với ý định nuốt chửng An Phách Hòa vào bụng.
Ý thức của cô dần trở nên mơ hồ, không biết là do sóng biển quá mạnh hay do cô quá mệt, cô bắt đầu không còn muốn chống lại những cơn sóng mạnh kia nữa. Sau đó… cô đột nhiên cảm thấy buồn ngủ.
Khổ quá, không bằng ngủ một giấc. An Phách Hòa vừa xuất hiện ý nghĩ này thì cánh tay đã bị người nào đó kéo lại, cô kinh ngạc mở mắt ra thì thấy gương mặt lo lắng của Lâm Nam, “Sao mệt mà không lên bờ?”
An Phách Hòa há miệng, không nói gì. Lâm Nam cau mày, một tay ôm hông cô, một tay rẽ sóng đi lên bờ.
An Phách Hòa biết thể lực của cô yếu hơn các omega khác không ít. Nếu Lâm Nam mời cô tham gia, dù không phải vì chiến thắng cô cũng không thể để Lâm Nam mất mặt vì mình, bởi vậy cô mới bán mạng mà huấn luyện như thế.
Nhưng Lâm Nam đương nhiên không muốn nợ ai, lúc này cả người anh ướt đẫm, anh cúi đầu nhìn An Phách Hòa đang nằm trên bờ cát, tuy anh không nói gì nhưng cô biết anh đang giận.
Lát sau, Lâm Nam ngồi xổm xuống, nhìn An Phách Hòa, “Tôi vốn muốn xem cậu có thể kiên trì bao lâu, không ngờ cậu lại định từ bỏ… Tôi chỉ muốn cậu quyết tâm hết sức mình.” Anh đưa tay vuốt mái tóc đang bay lung tung trên mặt An Phách Hòa, dịu dàng vén tóc ra sau tai cô.
Đầu ngón tay ấm áp chạm vào gương mặt tê tái do gió thổi của An Phách Hòa, sự ấm áp kia như có sinh mệnh, nó len vào là da của cô rồi thâm nhập vào trong xương tuỷ của cô.
“Nhưng tôi không muốn cậu quá sức. Có lúc cậu cũng có thể tin tôi, cậu không làm được thì tôi làm thay cho cậu. Có tôi ở đây, cậu chỉ cần làm bằng 20% người khác là đủ rồi.”
Lâm Nam đứng ngược gió, tóc của anh dán lên mặt, An Phách Hòa chưa từng thấy dáng vẻ anh nhếch nhác đến thế bao giờ. Nhưng lúc này nghe anh nói vậy, cô đột nhiên chỉ muốn ôm chặt bắp đùi của anh mãi không buông. Chuyện này đúng là rất tuyệt, giống như lúc bạn chơi game thì treo máy, sau đó bạn game vẫn ung dung vẫy tay hai cái rồi chiến thắng. Ừ… cảm giác này rất sảng khoái!
Trong lòng An Phách Hòa cảm thấy vui vẻ khi có thể ôm được cái đùi tráng kiện như vậy.
Bởi vì cô bị cảm nắng nhẹ nên kế hoạch buổi chiều của Lâm Nam bị thủ tiêu, anh để cô nghỉ ngơi trong khách sạn thật tốt. An Phách Hòa cho rằng Lâm Nam sẽ đỡ mình về, ai ngờ anh vẫn duy trì cự ly một bàn tay với cô, anh đi chậm rãi đằng sau cô. Cô chỉ có thể thất vọng tự mình đi về khách sạn.
An Phách Hòa nằm lì trên giường hờn dỗi, anh dằn vặt cô đến mức cô bị cảm nắng rồi một mình đi chơi là sao? Anh đi đâu chơi rồi? Được Brighton hướng dẫn trước thì sao thiếu mấy chỗ chơi dành riêng cho Alpha được, hèn gì anh muốn tách cô như vậy.
An Phách Hòa cả đêm không ngủ, sáng nay lại bị dằn vặt đến mệt mỏi, sau đó ngủ thiếp đi trong suy nghĩ miên man. Đợi khi cô tỉnh dậy, tấm chăn mỏng đắp trên người cũng tung ra. Tim cô loạn nhịp, cô bật dậy túm lấy cái chăn. Hình như ánh sáng trong phòng hơi mờ? Lúc này cô mới phát hiện rèm cửa sổ đã bị kéo vào.
Lâm Nam về rồi à?
Cô bò xuống giường, mở cửa phòng ngủ ra, lúc này thì cô ngửi thấy mùi thơm vô cùng. Vừa hay mới ngủ dậy cũng hơi đói bụng, bởi vậy cô nhịn không được mà lần theo mùi hương phía trước, lúc này cô thấy Lâm Nam đang mặc tạp dề ở trong phòng bếp.
An Phách Hòa, “…”
Hiếp dâm con mắt! Cô thấy chắc chắn chồng cũ của cô đã bị người ngoài hành tinh khống chế rồi, sao bây giờ? Đang online, đợi trả lời gấp!