Yêu đương vụng trộm mặc dù rất kích thích, bất quá không có quang minh chính đại mà nghĩ như thế nào là tốt. Hai ngày đi đường, cũng không gặp cái ‘khách sạn’ nào, bị mấy lão già kia nhìn chằm chằm, muốn thơm trộm một cái cũng chả có dịp, buồn bực a.
Vừa nghĩ thế, ánh mắt hắn nhìn Đông Phương Bất Bại có chút bốc lửa.
Đông Phương Bất Bại vẫn ngồi ngay ngắn trên ngựa, hưng trí bừng bừng chỉ điểm cho hắn danh sơn danh thủy phụ cận, tự nhiên cảm giác được hắn có điểm lạ, quay đầu vừa nhìn, không khỏi trong ngực như nai con giật mình một cái, khẩn trương hẳn lên, sẵng giọng: “Đang giữa ban ngày, ngươi còn nghĩ muốn cái gì đây.”
Dương Liên Đình cười hắc hắc, nói: “Ta đang suy nghĩ ngươi sao biết được nhiều như thế. Chỗ nào cũng biết.”
Đông Phương Bất Bại cúi đầu cười nói: “Ta lớn hơn ngươi, so với ngươi đi qua nhiều nơi hơn. Trước kia ta chỉ là một hương chủ nho nhỏ của Phong Lôi đường, vì giáo làm rất nhiều việc, thiên hạ có chỗ nào không có đi qua? Đừng nói Giang Nam sơn minh thủy tú này, kể cả tây bắc đại mạc, Thiên Sơn hàn tuyết, Vân Quý thâm sơn, Hải Nam cô đảo, ta đều đã đi qua.”
Dương Liên Đình bội phục nói: “Thật sự là khá lắm.”
Đông Phương Bất Bại thở dài nói: “Có cái gì mà khá. Khi đó vẫn đang còn hùng tâm tráng chí, một lòng muốn xây dựng một phen sự nghiệp, làm nhiều chuyện vô vị. Kỳ thật hiện ta đang nghĩ, lúc ấy làm rõ thật nhiều chuyện vô vị, còn không bằng…”
“Không bằng cái gì?”
Đông Phương Bất Bại hơi mắc cỡ nhìn hắn, cúi đầu, thanh âm e thẹn nhỏ đến gần như nghe không ra: “Không bằng làm một nữ tử, tìm một lang quân tâm ái, may áo nấu cơm, tương phu giáo tử.” [giúp chồng dạy con

]
Dương Liên Đình nhìn gương mặt y xấu hổ đỏ hồng, kể cả vành tai tinh xảo cũng nhiễm một mạt đỏ ửng, trong lòng đại động, thúc ngựa tiến lên kéo tay y, nhu thanh nói: “Ngươi yên tâm, nguyện vọng của ngươi nhất định sẽ thực hiện được.”
Đông Phương Bất Bại càng lại xấu hổ đỏ mặt, hạnh phúc nhìn hắn một cái, không nói chuyện.
Hai người cứ như vậy tay trong tay, thúc ngựa sóng vai, không nhanh không chậm. Hai con ngựa cũng thật là ôn thuận, bước rất đều.
Đoạn đường này vốn là quan đạo, hai người đi một đoạn, ẩn ẩn nghe phía trước có tiếng binh khí va chạm, liếc nhau một cái, lưu luyến không rời mà thả tay nhau ra.
Đông Phương Bất Bại nhíu mày nói: “Chúng ta tách ra đi.”
Y hiện tại một lòng nhu tình mật ý, không muốn tham dự vào sự tình trong giang hồ, chỉ là liếc mắt một cái, cũng cảm thấy cụt hứng, ghét phiền phức.
Dương Liên Đình nói: “Đi đến thành tiếp theo, nhất định phải đi qua đường này. Hai biên đều là núi cao, chúng ta nếu tách ra, sẽ phải bỏ ngựa đi bộ. Đây vốn là quan đạo, nên chắc sẽ không có chuyện lớn gì, chúng ta cứ đi đường chúng ta là được.”
Đông Phương Bất Bại nhu thuận nói: “Hảo.”
Y võ công cao cường, thiên hạ đệ nhất, bất luận có gặp cái sự tình gì đi nữa, cũng không cần sợ hãi. Nếu Dương Liên Đình đã nói như thế, liền tùy hắn đi xem, dù sao có mình tại đây, ai cũng không đả thương được Liên đệ của y.
Hai người thúc ngựa gia tốc, chạy đến khe núi phía trước, liền nghe thấy một thanh âm từ xa xa truyền tới.
“Hừ! Họ Lệnh Hồ tiểu tử, khẩu khí thật cuồng vọng, kể cả sư phụ ngươi Nhạc Bất Quần có ở đây, cũng không dám nói chuyện như thế với lão phu. Đợi lão phu phu Đồng Thủ Lạt Chưởng đây ra tay, hảo hảo giáo huấn ngươi!”
Người nọ thanh âm to lớn, khí vận đan điền, công lực cao thâm.
Đông Phương Bất Bại nghe danh hiệu cùng tiếng nói của lão, không khỏi ồ một tiếng.
Lúc này bọn hắn đã chứng kiến tình hình phía trước, chỉ thấy một lão giả cao lớn uy vũ, trong tay xáchtheo một thiếu nữ mười hai mười ba tuổi, cùng một thanh niên trẻ tuổi đối đáp.
Thanh niên trẻ tuổi kia nhìn qua bất quá chỉ ngoài hai mươi, trên người huyết tích loang lổ, toàn thân dính đầy bùn lầy, cực kỳ chật vật. Thiếu nữ hai mắt sụp xuống, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn nhìn ra dung mạo xinh đẹp, lớn lên chắc chắn là một mỹ nhân.
Lão giả kia càng thêm điên cuồng, cao giọng cười to: “Ngươi không phục lão phu?”
Ai ngờ thanh niên nọ cũng cười ha ha, thanh âm so với lão còn muốn điên cuồng hơn: “Nguyên Thiên Phách, ngươi nắm mạng sư muội ta trong tay, bản thiếu hiệp sợ ném chuột vỡ bình, không dám động thủ bừa. Ngươi nếu buông sư muội ta lại đánh một trận, ta Lệnh Hồ Xung trong vòng ba chiêu chắc chắn có thể làm lão thất phu ngươi bại dưới kiếm.”
Nguyên Thiên Phách giận dữ: “Tiểu tử không biết tốt xấu, kể cả sư phụ ngươi Nhạc Bất Quần có ở đây, cũng không dám nói loại lời này! Lão phu cùng Nhạc Bất Quần có cừu oán, nợ cha con gái trả, thiên kinh địa nghĩa. Lão phu chỉ bắt nữ nhi của hắn, tha cho tánh mạng chúng sư huynh đệ của ngươi. Ngươi lại hết lần này tới lần khác đuổi theo chịu chết. Đã vậy lão phu cũng không hạ thủ lưu tình nữa!”
Lệnh Hồ Xung càng thêm cuồng ngạo, phi rồi một tiếng, rung rung kiếm trong tay, kêu lên: “Còn không biết là ai chịu chết. Lão thất phu, ngươi mau buông sư muội ta, chúng ta hảo hảo đấu một trận! Ta Lệnh Hồ Xung nhất định phụng bồi đến cùng!”
Nguyên lai đúng là Lệnh Hồ Xung cùng Nhạc Linh San…
Dương Liên Đình hết nói.
Bất quá hắn thế nào cũng nhớ không nổi trong nguyên bản còn có chuyện như thế xảy ra? Nguyên Thiên Phách kia là nhân vật gì, sao chưa từng nghe qua nhỉ?
Bất quá nghĩ lại, hiện tại so với kịch tình bắt đầu sớm năm sáu năm, Nhậm Doanh Doanh vẫn còn là tiểu cô nương tuổi dậy thì, Nhạc Linh San thì độ mới qua tiểu học, Lệnh Hồ Xung cũng là vừa mới xong giai đoạn thiếu niên thành thanh niên trẻ tuổi. Nhìn khẩu khí hắn ung dung tự đắc, khó trách mấy năm sau trước mặt Điền Bá Quang phô trương như vậy, nguyên lai vốn là mánh cũ xài lại.