Sẽ gì cơ?
Phó Viễn Xuyên cầm lấy đuôi của người cá nhỏ, nhét trở lại vào hộp.
Nhân viên chăm sóc mắt trợn trừng, miệng há hốc. Chuyện này…
Hàng giả à?
Dù người cá tốt tính đến đâu đi chăng nữa, đụng đến đuôi là lật mặt ngay.
Nhưng mà… tận mắt nhìn thấy thì sao là giả được chứ.
Nhân viên chăm sóc nói: “Nếu đã thế, vậy có thể không cần dùng thuốc ngủ nữa, tôi sẽ tìm chuyên viên mát xa cho ngài”.
“Không cần”, Phó Viễn Xuyên từ chối đề nghị của nhân viên chăm sóc, nhàn nhạt nói: “Có video hướng dẫn không?”.
Vẻ mặt nhân viên chăm sóc có chút bất ngờ, “Không có video, nhưng tôi có thể làm mẫu một lượt cho ngài, chỉ là… ngày nào cũng mát xa sẽ rất tốn thời gian, ngài…”.
Đường đường là nguyên soái bận trăm công nghìn việc, thời gian đâu mà mát xa cho người cá chứ.
Phó Viễn Xuyên lời ít ý nhiều mà nói: “Làm đi”.
Nhân viên chăm sóc hơi khựng lại, đáp: “Vâng, mời ngài theo tôi sang bên này”.
Quân Thanh Dư không hứng thú gì mấy với mát xa, nhưng cậu cũng không thấy khó chịu lắm. Vốn dĩ còn đang nghĩ xem làm thế nào để từ chối chuyện mát xa này. Nhưng nếu là Phó Viễn Xuyên làm… vậy mát xa này nọ cũng thú vị đấy.
Nhân viên chăm sóc đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói: “Thực ra nếu không phải vì bị bệnh hoặc cơ thể không thoải mái, mát xa bình thường cũng có thể kéo gần quan hệ giữa người và người cá”. Chỉ là xét đến thái độ chống đối việc mát xa của người cá, chẳng ai dám tạo quan hệ kiểu đó cả.
Phó Viễn Xuyên: “Ừm”.
Trong phòng mát xa cực kì yên tĩnh. Ba cái giường đặc chế cho người cá hoàn toàn trống không.
Nhân viên chăm sóc nói: “Đây đều là đồ mới, đã được khử trùng một lần, nguyên soái có thể làm cùng một lúc với tôi, như vậy sẽ hiệu quả hơn một chút so với chỉ hướng dẫn miệng”.
Phó Viễn Xuyên cúi đầu nhìn người cá nhỏ, “Muốn thử chút không?”.
“Y da~”, Quân Thanh Dư nằm bò ra tay Phó Viễn Xuyên, cười với anh một cái. Tập luyện một chút cũng tốt thôi.
“Được”.
Một lúc sau, nhân viên chăm sóc mang đến một người cá nhỏ màu đỏ. Đặt người cá nhỏ lên giường xong, nhân viên chăm sóc nói: “Đây là người cá hiền nhất chỗ chúng tôi, tôi sẽ dùng nó thị phạm”.
Vốn dĩ nhân viên chăm sóc định tìm búp bê đồ chơi hay gì đó, nhưng lại thấy quá báng bổ, thế là đành phải tìm người cá. Thấy nguyên soái mát xa cho người cá nhưng không dùng thuốc ngủ, anh ta cũng không dùng theo.
Phó Viễn Xuyên cũng ôm người cá nhỏ ra. Quân Thanh Dư ngồi trên giường, quay sang nhìn người cá màu đỏ kia. Từ khi rời khỏi trung tâm chăm sóc người cá, cậu chưa từng gặp bất cứ người cá nào khác. Hai cái giường nằm hai bên trái phải của căn phòng, ở giữa là một khoảng cách xa vời vợi, nhưng vừa nhìn một cái là thấy ngay người cá nhỏ đang ngồi trên giường trắng.
Màu đỏ đậm cực kì lóa mắt. Người cá nhỏ màu đỏ cũng nhìn thấy Quân Thanh Dư, bộ dạng nó giống như muốn bò sang, nhưng đột nhiên lại run bắn lên, quay đầu nhìn Phó Viễn Xuyên cách đó không xa. Người cá nhỏ lập tức quay lại chỗ cũ, nhe răng khè Phó Viễn Xuyên.
Phó Viễn Xuyên trong mắt chỉ có người cá nhỏ của mình, không hề để ý đến bên cạnh, nghe thấy tiếng mới quay sang liếc một cái. Tiếp đó lại bị người cá nhỏ hôn một cái lên mu bàn tay.
Lực chú ý của anh quay về người cá nhỏ, “Thế nào rồi?”.
Quân Thanh Dư sợ thái độ của người cá kia gợi lại chuyện buồn của Phó Viễn Xuyên, bèn ra sức thu hút sự chú ý của anh, ôm lấy tay anh hôn hôn cọ cọ làm nũng, “Y da~”.
Nhìn tôi thôi là được rồi~
Phó Viễn Xuyên mặc dù không biết người cá nhỏ là làm sao, nhưng anh vẫn rất vui mà chơi đùa với cậu.
Một lúc sau, nhân viên chăm sóc từ phòng trong đi ra. Nửa thân trên được bọc thành quả bóng.
Nhân viên chăm sóc trang bị kín mít đưa cho Phó Viễn Xuyên một túi đồ, “Nguyên soái, đây là đồ bảo hộ, ngài mặc vào đi”.
Phó Viễn Xuyên không thèm nhìn đến, thẳng thừng từ chối, “Không cần đâu”.
“Nguyên soái…”.
“Bắt đầu đi”.
Nhân viên chăm sóc thấy vậy chỉ đành bất lực bỏ xuống, nhưng cũng không hề cất đi. Đừng thấy giờ người cá ngoan ngoãn nằm im cho mi chạm vào, đến lúc mát xa rồi sẽ lật mặt, đánh cho không trượt phát nào. Người cá lật mặt cũng nhanh lắm đấy. Đồ cứ để ở đây, lát nữa nguyên soái muốn dùng thì để ngài tự lấy là được.
Nhân viên chăm sóc xoa dịu người cá nhỏ màu đỏ một chút: “Chậm thôi nhé, để ngài ấy cảm giác được mi không có ác ý, sau đó… Au!”. Còn chưa nói xong, nhân viên chăm sóc đã ăn trọn một tràng đấm đá.
Quân Thanh Dư: “…”. Nghe tiếng thì cũng đau đấy, bảo sao trang bị kín mít như vậy.
Phó Viễn Xuyên chỉ mới tiếp xúc với người cá duy nhất là Quân Thanh Dư, anh vẫn luôn cho rằng tính cách người cá đại loại đều giống như cậu. Nhưng giờ được chứng kiến tận mắt, hình như, người cá nhỏ nhà anh hơi bị tốt tính quá.
Người cá nhỏ hiền lành trong miệng nhân viên chăm sóc đánh mệt rồi thì bắt đầu cắn. Phó Viễn Xuyên cúi đầu nhìn người cá nhỏ, thấy người cá nhỏ đang xem rất chăm chú thì chậm rãi che mắt cậu đi. Quân Thanh Dư mặc dù không hiểu tại sao nhưng cậu cũng không kéo tay anh ra.
Một lúc sau, bên kia hình như đã yên tĩnh hơn rồi. Nhân viên chăm sóc rút cái tay bị đánh đến tê dại ra, nói: “Lúc cần thiết có thể dùng đồ ăn vặt để dỗ dành”. Sau đó lại là một trận đấm đá khác.
Quân Thanh Dư không nhìn thấy, nghe thôi đã thấy thảm thương rồi.
Dù bị đánh cho tơi tả, nhân viên chăm sóc vẫn cố gắng nói: “Đợi người cá nhỏ bình tĩnh hơn… Au!”.
“Sss… thì, có thể cho nó nằm xuống”.
“Vì chủ yếu là mát xa vị trí sống lưng và đuôi… Áu đau đau đau…”.
Quân Thanh Dư: “…”.
Tận tâm, trách nhiệm quá.
Tiếng kêu la oai oái, cùng với âm thanh trầm trầm khi người cá nhỏ đánh vào bộ đồ bảo hộ tràn ngập cả căn phòng. Một lúc sau còn thêm một tiếng “roẹt” nữa.
“Bé đáng yêu à, đừng xé đồ bảo hộ mà… Á đừng cào mặt!”.
Quân Thanh Dư chậm rãi ngẩng lên nhìn Phó Viễn Xuyên, hay là… đừng xem thị phạm nữa. Cảm giác thêm lúc nữa là đụng đến cả mạng người đấy.
Phó Viễn Xuyên cũng cảm thấy không đúng lắm, nhưng anh không tài nào đi lên giúp đỡ được, nếu anh tiến tới, người cá sẽ chỉ càng thêm hoảng loạn mà thôi.
Phó Viễn Xuyên ho nhẹ một tiếng, nói: “Hay là thôi vậy”.
Nhân viên chăm sóc: “Không sao đâu nguyên soái, sắp được rồi á!”.
Âm thanh này kéo dài đến hơn một tiếng đồng hồ mới dần lắng xuống. Nhân viên chăm sóc nói: “Phù… Được rồi, dựa theo tiến trình, để người cá nằm xuống, như vậy có thể thực hiện bước tiếp theo”.
Quân Thanh Dư len lén liếc một cái, cảm giác người cá nhỏ màu đỏ chắc là mệt rồi, hết sức để đánh rồi.
Bộ đồ bảo hộ mà nhân viên chăm sóc mặc tơi tả, bao tay hở cả ngón tay, mũ bảo hộ bị đánh lộ ra cả hoa văn hình mạng nhện, tan nát không còn hình dạng. Khổ sở vô cùng.
Nhân viên chăm sóc quay sang thì thấy Phó Viễn Xuyên chưa làm gì hết, anh ta quệt mũi, bước đến, nói: “Nguyên soái, cần tôi giúp không?”.
Phó Viễn Xuyên từ chối: “Không cần”.
Bỏ qua bước trước đó, Phó Viễn Xuyên nói: “Cá nhỏ, lật người lại”.
Quân Thanh Dư nghe thấy vậy, ngoan ngoãn lật người nằm úp sấp, vây đuôi dựng lên đụng vào ngón tay Phó Viễn Xuyên, khẽ đung đưa, “Y da~!”.
Phó Viễn Xuyên thuận tay vuốt ve đuôi cậu, “Ngoan lắm”.
Nhân viên chăm sóc: “? ? ?”.
Tôi… ngài… chuyện này… là sao?!
Clm tổn thương vl à nha!
Tác giả có lời muốn nói:
Nhân viên chăm sóc: Đều là người cá mà, sao lại khác biệt lớn thế chứ. Thôi bỏ đi, mệt quá.
[Lớn nhanh quá cơ thể sẽ có cảm giác nhức mỏi, này là căn cứ vào khoa học nhé~!]*Chuyện là bàn phím của t mới có áo mới là bộ keycap pudding xuyên led nên nhìn ảo diệu phê lắm, vì lẽ đó nên bị hớn mà làm luôn chương này nè :>
Thực ra câu của anh nhân viên giải thích dài dòng là “đời này không còn gì nuối tiếc”, nhưng nhét cả câu thấy sai sai nên để tạm vậy. Meme minh họa đây nhé:
