“Có người dùng tay cô ta lau chữ đi, vậy tại sao phải lưu lại duy nhất chữ “F” này chứ?” Tôi không hiểu.
“Không phải “lưu lại”, mà là “bỏ sót”.” Thám tử Splett chỉ về phía chiếc váy trắng bên cạnh thi thể, ở nơi đó có một dấu hiệu khá nhạt, giống như một chữ F ngược, có thể lúc viết chữ tiểu thư Bernstein đã giãy giụa rất nhiều nên che lại, vậy nên người kia chỉ lau đi dấu vết ở bên ngoài, đến khi cô ta tắt thở, cơ thể giãn ra nên mới lộ ra.”
“Vậy thì người này rời hiện trường trước khi tiểu thư Bernstein chết đúng không?” Đột nhiên công tước hỏi, “Như vậy có phải là hung thủ không?”
“Ừ, rất có thể.” Thám tử Splett khẳng định suy đoán của hắn.
“F…” Tôi cúi đầu suy nghĩ, “Viết chữ “F” lớn… vậy nhất định là cô ta muốn nói cho chúng”ta biết hung thủ tên gì…”
Đám người phía sau lập tức nhỏ giọng nghị luận.
“Fries.” Công tước nhẹ nhàng buông ra một cái tên, “Fries Warrene.”
“Không thể nào?” Linh mục không dám tin trợn to hai mắt, “Anh ta là vị hôn phu của tiểu thư Bernstein mà.”
“Vậy thì còn ai vào đây nữa? Trong lâu đài có mấy người có tên hoặc họ bắt đầu là “F” đâu? Nữ đầu bếp tên Fanny? Farrell? Ford? Bọn họ và tiểu thư Bernstein chưa từng nói chuyện với nhau dù chỉ một lời.”
Thám tử Splett quả quyết vung tay lên: “Đi thôi, bây giờ chúng ta sẽ đi tìm vị Warrene này. Linh mục, bác sĩ, mời hai người ở lại trông coi hiện trường, được chứ?”
“Chuyện này…” Tôi chần chờ nhìn dáng vẻ kinh khủng của tiểu thư Bernstein nằm trong vũng máu, “… cho phép tôi đi chung với ngài, được không?”
Thám tử Splett vô cùng thông cảm gật đầu: “Vậy thì nơi này kính nhờ ngài, linh mục.”
Năm người chúng tôi lại đến trước một căn phòng khác cùng tầng lầu, lần này người đi lên gõ của là McWebber. Theo mưu kế của công tước, ông ta tận lực dùng giọng bình thường hỏi: “Ngài Warrene, anh có ở đây không?”
Sau cửa truyền đến một tiếng trả lời mơ mơ màng màng: “Chuyện gì?”
“Đại nhân hỏi rằng ngài dùng bữa sáng trong phòng hay thế nào?”
“Không, không cần. Tôi tới phòng ăn.”
“Có thể để tôi đem áo sơ mi vào cho ngài không?”
Bên trong trầm mặc một hồi, sau đó mở cửa ra.
Dường như Warrene mới vừa tắm xong, trên tóc còn nhỏ nước, khoác áo tắm. Lúc một đám người chúng tôi lộ mặt ra, gương mặt hắn đầy sự ngạc nhiên.
“Xin lỗi, Fries, chúng tôi có chuyện tìm anh.” Công tước đi tới giới thiệu, “Vị này là thám tử Splett, còn đây là hai viên cảnh sát. Tôi phải nói cho anh biết một chuyện bất hạnh… Larry, cô ấy chết rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm mặt Warrene, anh ta bắt đầu có một cái chớp mắt giữa sự kinh hoảng, nhưng lập tức trở nên rất đau buồn và khiếp sợ.
“Làm sao biết? Không… không thể nào.” Anh ta kêu lên.
“Vừa mới phát hiện trong phòng ngủ của cô ấy, bị người ta cắt ngang cổ họng, ước chừng là xảy ra vào nửa đêm hôm qua.”
“Vậy ông tới chỗ tôi làm gì?” Anh ta đột nhiên cảnh giác nhìn chúng tôi, “Còn mang theo 3 cảnh sát. Ông muốn làm gì?”
“Đừng kích động, ngài Warrene.” Thám tử Splett xoa dịu tình hình, “Chúng tôi muốn hỏi ngài một chút tình huống. Xin hãy yên tâm, đây chẳng qua là công việc theo thông lệ, tuyệt đối không làm mất thì giờ của ngài.”
Người đàn ông trẻ tuổi hoài nghi nhìn y một hồi, rồi vẫn gật đầu, để chúng tôi vào phòng.
Cửa sổ trong phòng đều mở cả, trên giường còn rất xộc xệch, trong không khí có một mùi rất kỳ lạ. Tôi cố gắng ngửi thì cảm thấy mùi này giống như là hỗn tạp của nhiều loại mùi.
Công tước và tôi ngồi trên ghế sa lông, thám tử ngồi bên cạnh Warrene, lấy ra quyển sổ nhỏ bắt đầu đặt câu hỏi.
“Ngày hôm qua lần cuối cùng ngài nhìn thấy tiểu thư Bernstein là lúc nào?”
“Tôi qua vào bữa ăn, sau đó chúng tôi liền trở về phòng của mình, thậm chí còn không nói chuyện câu nào.”
“Vậy là sau 8 giờ tối qua ngài chỉ ở trong phòng mình đúng không?”