Nam Mẫn nhíu mày, mở điện thoại di động lên, trên bảng tìm kiếm có một chủ đề ghi là Dụ Lâm Hải và Trác Huyên tổ chức hôn lễ, cô thoáng khựng lại một lát, nhấn vào, là một bài viết khá ngắn.
Bài viết được đăng bởi tài khoản tập đoàn Dụ Thị, ngắn gọn chưa tới một ngàn chữ, đầu tiên là thông báo tin tức kết hôn, sau đó là đoạn giới thiệu tình cảm của đôi vợ chồng trẻ, tiếp đến là mập mờ thông báo Trác Huyên mới là người Dụ Lâm Hải yêu thương từ đầu đến cuối, về phần người khách qua đường từng có một đoạn tình cảm với anh, đó chỉ là một cô gái đến từ gia đình nông thôn bình thường, chưa trải sự đời nên mới làm kẻ thứ ba chen chân vào.
Cũng nói rõ, Trác Huyên hết sức bao dung rộng lượng với Dụ Lâm Hải, cũng thật lòng chúc phúc cho cô Lộ, mong sau này cô có thể tìm được người thật lòng yêu mình, một người môn đăng hộ đối.
“Ồ”, Nam Mẫn tức đến mức bật cười, chuyện quái gì thế này?
“Sao, tức đến điên đầu rồi đúng không?”
Nghe giọng Bạch Thất ở đầu dây bên kia còn tức giận hơn cả Nam Mẫn: “Ranh con Dụ Lâm Hải đó dám nói em là kẻ thứ ba, ai dán thêm da lên mặt nó mà dày thế nhỉ! Em chờ đó, anh mắng cho nó thối đầu!”
“Không cần”.
Nam Mẫn hờ hững nói: “Dụ Lâm Hải không thể làm được chuyện đó, mấy cái kiểu viết văn như con nít tiểu học thế kia, nhìn cái đã biết nó là tác phẩm của Trác Huyên rồi”.
“Đến lúc nào rồi mà em còn nói đỡ cho cái thằng đàn ông tồi tệ đó!”
“Em không nói đỡ cho anh ta, chỉ trần thuật sự thật”.
Nam Mẫn nhìn lướt qua biểu tượng tài khoản tập đoàn Dụ Thị cùng với thời gian được công bố, nở nụ cười lạnh lùng: “Không cần phải xóa chủ đề này, ngu ngốc thì phải trả một cái giá đắt. Bây giờ kẻ phải đau đầu là một người khác”.
Cúp điện thoại, cô lại đọc bài viết kia, như đang xem một thứ nực cười nhất trên đời.