Diệp Thành đi xuống sườn núi, chạy một mạch từng bước nhỏ tới Nhiệm Vụ Các.
Sự xuất hiện của hắn kéo theo sự chú ý của rất nhiều người, một mặt vì khuôn mặt lạ lẫm của hắn, mặt khác vì tu vi ngưng khí tầng thứ nhất và thanh kiếm Thiên Khuyết rất nặng hắn mang trên lưng.
“Ngưng khí tầng thứ nhất, khả năng thiên bẩm chẳng ra làm sao”, Diệp Thành vừa đi vào là đã có đệ tử của Hằng Nhạc Tông liếc nhìn với ánh mắt coi thường.
“Lại còn chọn linh khí Thiên Khuyết, đúng là ăn no rửng mỡ”.
“Ta nghi ngờ đầu óc của hắn có vấn đề”.
Diệp Thành không hề quan tâm tới những lời dị nghị của những người khác, đôi mắt hắn chỉ chăm chú nhìn tấm bia đá dựng đứng bên trong Nhiệm Vụ Các, bên trên treo đầy những tấm ngọc bài nhỏ, mỗi tấm ngọc bài thể hiện một nhiện vụ với độ khó từ thấp tới cao.
Thân có đan hải, cơ thể dẻo dai lại có chân hoả hộ thể, ta có đủ thực lực có thể đối mặt với yêu thú ngưng khí dưới tầng thứ năm trở xuống.
Vừa nhìn mỗi một nhiệm vụ trên bia đá, Diệp Thành tự đánh giá thực lực của mình.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên tấm ngọc bài cuối cùng, đó chính là một nhiệm vụ tương đối dễ, nằm trong phạm vi thực lực của hắn: “Huyết Lang”.
Huyết lang, Diệp Thành từng gặp khi thu phục yêu thú, đây là loài sói vô cùng hung tàn, thực lực tương đương với tu sĩ ngưng khí tầng thứ ba, nó có cơ thể rắn chắc, những tu sĩ ngưng khí thông thường không thể phá được phòng ngự của nó, và tu sĩ bình thường chẳng ai muốn đụng tới nó làm gì.
“Chọn mày”, Diệp Thành định giơ tay lấy tấm ngọc bài thì bị một bàn tay với nước da trắng nhanh hơn một bước giật mất tấm ngọc bài xuống.
“Nhiệm vụ huyết lang Triệu Long ta chọn rồi”, bên tai Diệp Thành vang lên tiếng cười khúc khích và giọng nói mang theo vẻ giễu cợt, khích bác.
Diệp Thành vô thức quay đầu sang bên, nhìn thấy một đệ tử mặc đồ tím, khuôn mặt sáng sủa, phong độ ngời ngời, tóc đen dày và suôn như dòng nước chảy, thế nhưng miệng lại mang theo nụ cười ngạo nghễ khiến hắn nghe mà ghét vô cùng.