Lâm Thu Thanh cảm thấy bầu không khí hơi kỳ lạ, sau khi ông ta đi vào cũng không có ai chào hỏi ông ta, ngay cả vợ ông ta cũng không nói gì, tất cả mọi người đều câm như hết.
Còn ông cụ ngồi trên sofa trông có vẻ bình tĩnh, nhưng trên mặt lại chứa đựng sự giận dữ, rõ ràng là vừa nổi giận.
Chẳng lẽ ông cụ biết chuyện kinh doanh gần đây gặp nhiều trở ngại rồi sao?
“Bố, có chuyện gì thế?”, Lâm Thu Thanh thấp thỏm hỏi.
“Hỏi vợ của con ấy”, ông cụ đột nhiên nổi giận, giọng nói như sấm rền: “Con hỏi xem vợ con đã làm gì rồi!”
Bà Lâm sợ đến mức kẽ run rẩy, cúi đầu khóc thút thít.
Lâm Thu Thanh không hiểu sao bố lại giận dữ đến thế, chỉ đành đi tới hỏi vợ.
Bà Lâm vừa khóc vừa kể lại chuyện ban ngày, nhưng lại giấu đi một vài chi tiết.
“Tôi nghĩ cho cậu ta hai triệu đã là không bạc đãi cậu ta rồi, cậu ta và Mộng Đình của chúng ta chưa từng gặp nhau cứ thế đến ở rể chắc chắn Mộng Đình sẽ không chấp nhận được. Hơn nữa con gái nhà họ Lâm chúng ta sao có thể cưới một thằng nhóc nghèo từ trong núi đi ra được, nếu chuyện này truyền ra ngoài…”
Lâm Thu Thanh cũng đã hiểu, đương nhiên ông ta cũng biết chuyện con gái có hôn ước từ nhỏ, nhưng ông ta chưa từng để tâm, chỉ coi như một trò đùa.
Không ngờ sau bao nhiêu năm người ta thật sự tìm đến.
“Bà đúng thật là, sao lại không nói với bố một tiếng mà đã tự quyết định rồi”.
“Không phải gần đây bố không được khoẻ sao, tôi nghĩ chút chuyện nhỏ này không cần phải làm phiền bố. Hơn nữa hôn ước là do bố quyết định, bố là một người chú ý thể diện, có một số việc người làm con như chúng ta phải giúp bố san sẻ”.
Những lời bà Lâm nói đều rất có lý, có thể nói là vô cùng trôi chảy, kết hợp với dáng vẻ khóc thút thít của bà ta, khiến những người xung quanh đều thông cảm.
Lâm Thu Thanh cũng cảm thấy vợ mình không sai, bố già nên hồ đồ rồi.
Nhưng ông ta không dám cãi lại bố, nên chỉ đành nhìn về phía Lâm Lai Phong cầu cứu.
Lâm Lai Phong là con trai của bác cả, vì bác cả chết sớm luôn khiến ông cụ áy náy, cho nên có lúc ông ta nói chuyện với ông cụ vẫn dễ dàng hơn Lâm Thu Thanh.