Trương Thác bước hai bước, nắm lấy tay của Lâm Ngữ Lam: “Bà xã ơi đi thôi, chúng ta về nhà”
Lâm Ngữ Lam hé miệng muốn nói gì đó, nhưng cố kìm nén lại.
Trương Thác kéo Lâm Ngữ Lam, khi đi ngang qua thư ký của Tôn Nghiêm, trong mắt lóe lên sự lạnh lẽo, lên tiếng nói: “Làm chó thì cũng phải có dáng vẻ giống chó chứ. Tôi nghĩ ông chủ của anh cũng không muốn nhìn thấy một con chó sủa ầm ï trước mặt người mà cậu ta kính trọng”
Thư ký của Tôn Nghiêm nghe vậy, thân thể lập tức chấn động, trong mắt xuất hiện sự trốn tránh.
Trương Thác không nói gì nữa, dẫn theo Lâm Ngữ Lam rời đi.
Đợi đến khi ra khỏi công ty, ngồi vào trong xe, cuối cùng Lâm Ngữ Lam không nhịn nổi nữa, mở miệng hỏi: “Ông xã à, sao hôm nay anh lại có phản ứng mạnh như vậy?”
“Ghen” Trương Thác cho xe chạy.
Lâm Ngữ Lam che miệng cười một tiếng: “Anh thôi đi, vừa rồi anh thật sự đã dọa đến em đó”
Trương Thác nghiêng đầu, nhìn về phía Lâm Ngữ Lam, chăm chú nhìn vào đôi mắt của cô và dịu dàng nói: “Bà xã à, trước nay anh cũng không phải loại người lương thiện gì: Câu nói bất ngờ này của Trương Thác làm Lâm Ngữ Lam hoảng sợ, càng khiến trong lòng Lâm Ngữ Lam hồi hộp.
Đúng vậy, từ trước đến nay anh cũng không phải loại người lương thiện gì, nếu lương thiện thì sao lại được người ta tôn sùng là quản lý đảo Ánh Sáng, nếu lương thiện thì sao anh có thể sống sót trước sự chèn ép của dòng họ. Anh rất dịu dàng, nhưng mà chỉ dịu dàng với mình cô mà thôi. Ở trước mặt cô, anh vẫn luôn kiềm chế hành động của mình, nhưng kiềm chế như vậy thật sự sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới anh.
Bây giờ Lâm Ngữ Lam đã không phải là cô nàng ngây thơ không hiểu gì như trước kia nữa. Cô biết thế giới ngâm vô cùng tàn khốc, biết các quy tắc của dòng họ, đồng thời cũng nghĩ rằng, với thân phận và địa vị bây giờ của Trương Thác, chắc hẳn trong tối vẫn luôn có rất nhiều người luôn nhìn chăm chằm vào anh, bất kỳ hành động nào của anh cũng có thể ảnh hưởng đến rất nhiều rất nhiều thứ.
Lâm Ngữ Lam không nói nữa, vươn bàn tay trắng nõn ra nắm lấy tay Trương Thác: “Ông xã à, cảm ơn anh”
“Giữa hai ta mà còn nói cảm ơn cái gì” Trương Thác khẽ mỉm cười: “Bà xã à, anh nói những thứ này cho em chỉ là muốn cho em biết rằng anh sẽ không thay đổi, thật sự sẽ không bao giờ thay đổi”
Lâm Ngữ Lam gật đầu không nói nữa, mắt nhìn về phía trước.
Trương Thác phóng xe, chiếc xe Mercedes GT dưới tay anh lao ra như một con báo đang săn mồi.
Trương Thác lái xe đến chợ bán thức ăn, trong khi Trương Thác đang thảo luận với Lâm Ngữ Lam xem nên ăn gì vào bữa tối, Lâm Ngữ Lam nhận được một cuộc gọi.
“Tôi biết rồi, tôi sẽ tới đó ngay”
Lâm Ngữ Lam cúp điện thoại.