Qua không biết bao lâu, đột nhiên Đạm Thai Sang Vũ đi tới, hắn cau mày hỏi.
– Thực xin lỗi, phụ thân!
Đạm Thai Lăng Nguyệt khẽ khom người.
– Ngươi… Tốt, nếu ngươi chấp nhất như thế ta cũng không nói nhiều.
Đạm Thai Sang Vũ khoát tay lên tiếng.
– Từ việc hắn phấn đấu quên mình vì ngươi như vậy, ta có thể nhìn ra hắn thật tình với ngươi, nếu chỉ dựa vào thật tình còn chưa đủ, ngươi là thiên đạo sư, muốn triệt để ở cạnh ngươi phải có được bản lĩnh và thực lực đầy đủ mới được.
– Như vậy nếu như hắn có thể làm ba sự kiện vì Linh giới, ta có thể cân nhắc cho ngươi quang minh chính đại gả cho hắn, không hề ngăn cản!
– Thật?
Nghe được Đạm Thai Sang Vũ nói như vậy, gương mặt Đạm Thai Lăng Nguyệt vui vẻ.
Nói thật, nàng rất muốn ở cùng Nhiếp Vân nhưng không hi vọng náo quá cương với phụ thân, nếu như hắn thật có thể đáp ứng không ngăn cản thì nàng nguyện ý.
– Ba sự kiện khó không?
Nàng vẫn có chút không yên tâm!
– Yên tâm đi, ba việc này đều vì Linh giới!
– Không phải vì ta, nếu như hắn có thể hoàn thành, chúng ta cũng sẽ tin hắn về sau có năng lực đối kháng Tu La Vương, như vậy mới có thể yên tâm gả ngươi cho hắn!
– Nếu như làm không được, vậy thì xấu hổ, ngươi tốt nhất nên dựa theo ước định lúc trước hóa thân Thiên Đạo, cứu vãn tai nạn của Linh giới đi.
Đạm Thai Sang Vũ hất tay lên, trong mắt mang theo ý ép hỏi.
– Như thế nào? Có dám đáp ứng hay không?
Lần này hắn cũng không nhìn Đạm Thai Lăng Nguyệt mà là nhìn Nhiếp Vân.
– Ah,…
Nhiếp Vân sững sờ.
– Như thế nào? Không dám đáp ứng? Nói cho ngươi biết, muốn kết hôn con gái của ta phải trả giá thật nhiều, nếu như ngay cái giá lớn gì cũng không giao, chuyện gì cũng không dám đáp ứng, ta làm sao dám giao hạnh phúc con gái của mình cho ngươi chứ? Làm sao mang tới an toàn cho Linh giới?
Đạm Thai Sang Vũ lộ ra thần thái khinh miệt.
– Ngươi không cần dùng phép khích tướng, nó vô dụng với ta.
Nghe được hắn nói thế, Nhiếp Vân khoát khoát tay.
– Ta có thể đáp ứng ngươi, cũng không phải vì ngươi, mà là ta không muốn Nguyệt Nhi khó xử!
Tuy Đạm Thai Lăng Nguyệt chưa nói ra suy nghĩ của mình nhưng thân là người yêu, Nhiếp Vân làm sao không biết nàng suy nghĩ cái gì.
Nàng có cảm tình với gia tộc và phụ thân rất sâu, nếu như có thể đạt được phụ thân nàng cho phép, đây là chuyện nàng cao hứng nhất.
– Tốt, sảng khoái!
Đạm Thai Sang Vũ gật đầu
– Nếu ngươi đáp ứng, ta cũng không đi vòng vèo, ba sự kiện này ta sẽ nói từng chuyện từng chuyện với ngươi, ngươi có thể hoàn thành chuyện đầu tiên thì ta sẽ nói chuyện thứ hai, không xong, hoặc là chết trên đường cũng chẳng khác nào không xứng với con gái của ta, như thế nào? Bây giờ hối hận vẫn còn kịp!
– Yên tâm đi, ta đã dám đáp ứng thì ta không hối hận.
Liếc mắt nhìn Đạm Thai Lăng Nguyệt, Nhiếp Vân gật đầu.
Chẳng phải ba chuyện sau, vì hạnh phúc của nàng, chuyện gì cũng được.
– Ân, không hối hận là tốt rồi, nhưng trước đó ta cũng phải nói cho rõ ràng.
Đạm Thai Sang Vũ quay đầu nhìn về phía con gái.
– Chuyện này là ta khảo hạch Nhiếp Vân, ngươi không cần biết là cái gì, cũng không thể ra tay trợ giúp!
– Cho nên trong khoảng thời gian này ngươi không thể đi theo hắn, về gia tộc với ta, chỉ cần hắn hoàn thành ba chuyện này, ta tự nhiên sẽ dựa theo ước định thả ngươi ra, cũng tổ chức hôn lễ oanh oanh liệt liệt cho ngươi.
– Tốt… Tốt, ta đáp ứng!
Đạm Thai Lăng Nguyệt do dự một chút nhưng gật đầu.