Trở lại căn nhà gỗ nhỏ, còn chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, ngoài cửa đã truyền đến một tiếng bước chân vội vã.
Đang nghĩ xem là ai tới, thì khuôn mặt của Tô Mộc liền xuất hiện.
Nhìn thấy Dương Khai, Tô Mộc mới yên tâm:
– Dương sư huynh huynh đã bình an trở về rồi.
Dương Khai trong lòng ấm áp hẳn lên, đứng lên nói:
– Tô sư đệ, vào đây ngồi đi !
– Không cần đâu, đệ đến xem huynh có sao không thôi.
Vừa nói Tô Mộc vừa lộ ra nụ cười lén lút như tên trộm.
– Đệ còn phải về tranh thủ luyện công, ha ha!
Cười dài một tiếng, Tô Mộc liền biến mất không thấy bong dáng.
Dương Khai ngạc nhiên, đột nhiên nhớ tới, mình ở cầu thang vô tận đó nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng của Tô Mộc, lúc đó đệ ấy đi đâu vậy? Thú Hồn Khai Vận trận gây ra động tính lớn như vậy, đệ ấy không thể không thấy.
Trừ khi lúc ấy đệ ấy có việc quan trọng khác !
Kết hợp với vẻ mặt đắc ý vừa rồi của Tô Mộc Dương Khai không khỏi mỉm cười.
Xem ra, không chỉ mình có được truyền thừa, tiểu tử Tô Mộc này, vận mệnh cũng khá tốt!
Tô Mộc đi rồi, Dương Khai chưa ngồi ấm chỗ, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân, nhưng lần này lại là tiếng bước chân rất nhẹ, nghe giống như là nữ tử.
Dương Khai thầm giật mình, trong lúc đang do dự, một bóng xanh ở cửa đi vào.
– Tiểu sư tỷ ?
Dương Khai thấy rõ dung mạo của người đến, nét mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Hôm nay ngôi nhà gỗ nhỏ của mình lại thật náo nhiệt, Tô Mộc đến, Hạ Ngưng Thường cũng tới, hơn nữa Dương Khai cũng không thấy nàng khi trong Truyền Thừa Động Thiên.
Nhưng nói ra, thì từ lần trước sau khi từ Cửu Âm Sơn Cốc trở về, tỷ ấy cũng không đến tìm mình.
– Sư đệ !
Hạ Ngưng Thường nhìn thấy Dương Khai cũng giống Tô Mộc thở phào nhẹ nhõm, nhưng không khách khí mà bước tới:
– Đệ trở về rồi ?
– Ừ, vừa về.
Dương Khai gật đầu
– Ta nghe bọn họ nói, đệ cũng vào Truyền Thừa Động Thiên….Nhưng ta không tìm được đệ.
Hạ Ngưng Thường vẫn vẻ thẹn thùng, nói chưa được hai lời, tai liền đỏ lên.
– Hôm đó đệ cũng thấy tỷ đi vào, Mộng chưởng quầy thật oai phong lẫm liệt.
Dương Khai nhớ tới dáng vẻ hống hách kiêu ngạo của Mộng Vô Nhai hôm đó thì cảm giác có chút kỳ quặc.
– Ừ, là do sư phụ để ta đi vào, đúng rồi, ta tìm thấy ở đó ít Viêm Dương thạch, tặng cho đệ để luyện đan dược.
Hạ Ngưng Thường cầm ra một cái bình nhỏ đưa cho Dương Khai
– Đệ tu luyện công pháp cần cái này đúng không?
Dương Khai mỉm cười đưa tay ra nhận :
– Cảm ơn !
Hạ Ngưng Thường khẽ lắc đầu :
– Khỏi cần !
– Tỷ muốn ngồi xuống nghỉ một lát không?
– Thôi, ta chỉ qua đây xem chút thôi.
Hạ Ngưng Thường vội vã xua tay, cô nam quả nữ, nàng thực sự không dám nán lại:
– Ta đi đây, đệ nghỉ ngơi nhé.
– Dạ
Dương Khai cũng không giữ lại.
– Tỷ cũng nghỉ ngơi tốt nhé, đừng để quá mệt.
Hạ Ngưng Thường hé miệng cười, ánh mắt đầy vẻ hưng phấn.
Lúc xoay người, đi tới cửa bước chân nàng chợt dừng lại, dường như muốn quay lại hỏi gì đó, nhưng do dự mãi lâu, cuối cùng cũng không lấy được dũng khí, đành rời đi.
Chuyện xảy lần trước ở trong Cửu Âm Sơn Cốc, cho tới giờ khắc này vẫn còn rõ mồn một trước mắt nàng.
Nụ hôn sâu sắc mê loạn đó, Hạ Ngưng Thường thường hồi tưởng mồn một trong lúc đêm khuya tỉnh mộng. Mỗi lần nhớ tới, trong lòng đều giống như một con nai con vui vẻ, mãi mà không thể ngừng lại, trằn trọc khó ngủ.
Cũng chính nụ hôn đó, khiến lòng nàng ôm ấp mãi bóng dáng toàn thân đẫm máu. Tình cảm dâng trào trong lòng khiến mỗi lần đối mặt với Dương Khai càng lộ ra vẻ thẹn thùng bối rối, nhưng lại không dám thổ lộ.
Đưa mắt nhìn theo Hạ Ngưng Thường rời đi, Dương Khai cầm trên tay chiếc lọ, trong lòng chợt thấy ấm áp.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, đêm thứ nhất trở về Lăng Tiêu các, Dương Khai không làm gì cả, mà chỉ bình thản đi ngủ một giấc.
Ngày thứ hai, hắn đi chợ Hắc Phong mua chút Tàn Hồn hoa ba lá và cây cỏ khô Tuyệt Địa, lần trước tới vốn định mua, nhưng TruyềnThừa Động Thiên xuất hiện lại làm rối loạn kế hoạch của hắn.
Trải qua chuyện Truyền Thừa Động Thiên, chợ Hắc Phong cũng không vắng lặng bao nhiêu, ngược lại càng thêm náo nhiệt, tam phái đệ tử nơi đây cũng đều đang tranh nhau thảo luận các loại kỳ ngộ và cơ duyên trong TruyềnThừa Động Thiên, còn có chín yêu thú mạnh mẽ kia và cầu thang vô tận cuối cùng.
Phần lớn mọi người không thể đi vào Truyền Thừa Động Thiên, nên lúc này đương nhiên là rất hứng thú.
Tô Nhan không có trấn thủ trong chợ Hắc Phong, danh tiếng của nàng bây giờ đang rộng khắp, không thích hợp rời khỏi Lăng Tiêu các, ánh mắt mọi người của ba phái đều tập trung ở trên người nàng, muốn biết rốt cuộc có đúng là nàng đã lấy được truyền thừa hay không.
Dương Khai mua được thảo dược và công cụ mình cần, liền rời khỏi chợ Hắc Phong.
Trở về Lăng Tiêu các, Dương Khai đi tới bên cạnh khe suối Khốn Long.
Chỗ mà ngày thường mình tu luyện, những cây Tam Dương Qủa đó vẫn đón gió phấp phới, có thể qua vài năm nữa, chúng sẽ ra hoa kết quả, nhưng nhất định đây là chuyện rất xa xôi rồi.
Dương Khai xoa xoa tay, hắn muốn làm một chuyện mà trước kia hắn rất muốn làm, chỉ có điều lúc đó thực lực quá thấp, không tiện thi triển, bây giờ đã đạt đến Khí Động cảnh, cũng coi như là có chút vốn liếng.
Tìm đến một tảng đá lớn gần đó, sau đó cột lên dây thừng vừa mua về, dùng dây thừng, Dương Khai từ từ rơi xuống phía dưới khe suối Khốn Long.
Dưới khe suối Khốn Long không biết có dị bảo như thế nào, khiến Dương Khai ở trên vách núi cao vẫn có thể hấp thụ dương khí để tu luyện, nhưng bất kể là bảo bối gì, càng đi sâu xuống dương khí rõ ràng là càng mạnh.
Khẩu vị Dương Khai không lớn, hắn không hề muốn thâm nhập vào trong khe suối Khốn Long để tìm bảo bối đó, dù gì thì lúc này vị Thập nhất trưởng lão đó đã nghiêm túc dặn dò hắn, nhất định không được mạo hiểm thâm nhập, bởi cho dù là người vào đó cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Vị thập nhất trưởng lão đó chí ít cũng là cao thủ Thần Du cảnh, nguy hiểm mà người có thể cảm nhận được đủ để khiến Dương Khai biến mất vĩnh viễn, thịt nát xương tan.