Một cô gái như vậy, Tô Hạ bị hấp dẫn cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là cô vẫn không nhịn được mà đố kỵ với cô ấy, đố kỵ cô ấy có thể sống vui vẻ như vậy, đố kỵ cô ấy có thể đối xử với người khác một cách thật lòng. Cô cười cô ấy ngốc, nhưng lại đố kỵ vì một người ngốc như vậy lại là người mà Tô Hạ thích.
Diệp Hinh đi vào văn phòng giáo viên, đem đơn đăng kí đưa cho cô giáo.
Cô giáo nhìn thoáng qua rồi rời mắt đi, cô vẫn còn chưa ra ngoài liền nghe được cô giáo đang nói chuyện với một giáo viên khác: “Cô nói xem, mấy lần tôi tìm Khương Đường, con bé đó đều không muốn cái tiền trợ cấp này, cũng không biết là nghĩ thế nào nữa.”
Giáo viên kia đáp lời: “Cái tiền trợ cấp này vốn là trợ cấp cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, cô Từ, cô như vậy là không tốt lắm nha.”
Diệp Hinh dừng bước, vội vàng đi qua hỏi cô Từ: “Cô giáo, lời cô vừa mới nói là có ý gì?”
Đại khái là thấy biểu tình của Diệp Hinh không tốt lắm, cô Từ ban đầu cũng không định nói, nhưng lại nghĩ thành tích của Diệp Hinh cũng coi như không tệ, nói cũng không sao: “Cái trợ cấp này là trợ cấp dành cho học sinh giỏi, lúc trước Khương Đường thi được hạng nhất, cô mới tìm con bé bảo con bé đăng kí, cũng không biết sao mà sau đó con bé lại đổi ý, nói cô nên dành phần tiền trợ cấp này cho người cần hơn.”
Lời cô Từ như tiếng sét ngang tai, Diệp Hinh ngơ ngác đứng ở nơi đó, sau đó cũng không nghe lọt được bất cứ lời nào nữa.
Thì ra, từ trước tới nay cô đắc chí như vậy đều là vì Khương Đường cho cô, lúc nói chuyện này với cô ấy, cô còn ôm tâm lý khoe khoang kiêu ngạo, lời chúc kia của Khương Đường đến tột cùng là thật hay là giả?
Kỳ thật không cần nghĩ, cô cũng biết đáp án.
Diệp Hinh thất hồn lạc phách đi ra khỏi văn phòng, lúc đi trên đường nhỏ, cô bỗng nhiên nghe được thanh âm phát ra từ phía sau.
Cô gái nhỏ thanh âm mềm mềm nhu nhu, lộ ra vài phần ngọt ngào giòn tan, giống như có thể xua đi cái nóng bức.
“Tô Hạ, em có thể tự uống được, không cần anh đút.”
Diệp Hinh đi về phía đó vài bước, quả nhiên thấy được hình bóng của cô ấy, người bên cạnh đang cầm một chai nước, mỉm cười nhìn cô ấy.
Một năm này, cô vẫn luôn đi theo mấy nữ sinh bên khu Nam, lấy lòng phụ họa các cô ấy, nhưng mà trong lòng lại càng thêm cô đơn.
Cho đến tận hôm nay, cô rốt cuộc mới hiểu rõ, lúc ấy mình đã vứt bỏ cái gì đi.
Cô mất đi người cô thích, còn mất đi cả người thích cô.