“Khương Tình! Chị nghĩ — trong chuyện tình cảm của cả hai, chỉ mỗi mình chị lo lắng bất an thôi sao? Tôi cũng biết sợ, cũng biết bất an lo lắng cơ mà. Một Dung Lạc khiến tôi phải ba năm rời khỏi chị. Nhìn thấy cô ta tôi cũng vô cùng sợ hãi. Thế nhưng cô ta là cứu tôi. Thế thì tôi phải làm thế nào? Hả?”
Hạ Nhi dứt lời, ngay lập tức đẩy mạnh cửa xe bước ra ngoài.
Khương Tình kinh hoảng, lập tức cũng đẩy cửa bước ra.
“Hạ Nhi!!!” Giọng nói gấp gáp mang theo hoảng loạn.
Hạ Nhi xem như không nghe thấy, ở phía sau đột ngột một chiếc Rolls-Royce đi tới, dừng lại ngay bên cạnh cô.
Hàn Tịch từ trên xe bước xuống.
Khương Tình trông thấy Hàn Tịch, ngay lập tức bước nhanh tới trước mặt Hạ Nhi kéo tay cô lại.
Hạ Nhi không chút lưu tình vung mạnh tay ra.
“Hạ Nhi! Em muốn tôi phải làm thế nào? Hả??” Khương Tình kinh hoảng hét lên.
Hạ Nhi tức đến thở hổn hển, quay đầu nhìn Khương Tình, giọng nói không che giấu được sự phẫn nộ ngập trời:
“Chị bất an! Nhưng chị không thể bất an đến nỗi không tin tưởng tôi như vậy. Những gì mà tôi làm vì chị không đủ để chị tin tôi sao?”
Khương Tình đột nhiên bật cười thành tiếng, liếc nhìn Hàn Tịch đang trầm mặc đứng cạnh Hạ Nhi, giọng nói rét lạnh âm hàn đến cực điểm:
“Tôi không tin em? Nếu tôi không tin em thì sẽ chấp nhận chuyện bên cạnh em có một người là Hàn Tịch sao? Hạ Nhi! Em dám nói em không nhận ra cô ta cũng có ý với em không?”
Hàn Tịch nghe thấy, khuôn mặt không chút cảm xúc bỗng hơi động một chút.
Hạ Nhi trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm Khương Tình.
“Khương Tình! Chuyện này thì liên quan gì tới Hàn Tịch? Chị có phải là điên rồi không?”
Khương Tình bước tới, cười nhạt thấp giọng:
“Đúng vậy! Tôi điên rồi. Tôi chỉ muốn nhốt em lại, không muốn bất kì kẻ nào chiếm được em. Muốn em vĩnh viễn chỉ có thể nhìn thấy tôi. Muốn em mãi mãi không thể rời khỏi tôi. Không để cho bất kì kẻ nào ngấp nghé đến người phụ nữ của tôi nữa. Tôi đã điên rồi. Hạ Nhi! Tôi là vì em mà phát điên đấy!”
Hạ Nhi lùi về sau một bước, lẳng lặng nhìn Khương Tình đang có chút điên cuồng, lập tức xoay người bước tới chiếc xe bên cạnh Hàn Tịch.
Hàn Tịch mở cửa xe, Hạ Nhi chen người dứt khoát chui vào.
“Hạ Nhi! Em dám!!!” Khương Tình trầm giọng quát lên.
Hàn Tịch vòng qua đầu xe, mở cửa tay lái.
Khương Tình nắm chặt khớp tay, toàn thân run rẩy không thể kiểm soát.
“Em muốn rời khỏi tôi?” Giọng nói ôn nhuận thường ngày trở nên âm hàn đến cực điểm.
Hàn Tịch nhấn ga, chiếc Rolls-Royce rời đi ngay trước mắt Khương Tình.
Hàn Tịch trầm mặc không nói một lời, chỉ an tĩnh lái xe rất nhanh.
Hạ Nhi cúi đầu, nhìn bàn tay mình đang run rẩy.
“Hàn Tịch!”
Hạ Nhi bỗng nhiên thấp giọng gọi.
Hàn Tịch liếc nhìn cô gái nhỏ đang cúi đầu, không tiếng động mở miệng:
“Ừ! Tôi đây.”
“Dung Lạc trở lại rồi.”
Giọng Hạ Nhi thản nhiên lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Hàn Tịch nhíu mày, lập tức trầm giọng hỏi:
“Là lúc nãy sao? Lúc cô đi cùng An tiểu thư?”
Hạ Nhi trầm mặc một lúc, mở miệng nói:
“Cô ta cứu tôi. Một chút nữa tôi đã chết rồi. Hàn Tịch. Một chút nữa thôi…”
Hàn Tịch lập tức đạp phanh xe lại, quay đầu gấp gáp gầm lên:
“Tôi chỉ rời khỏi cô một lúc. Là chuyện gì đã xảy ra? Cô có sao không?”
Hạ Nhi bật cười thành tiếng, trầm giọng ra lệnh:
“Lái xe đi.”
Hàn Tịch hơi do dự một chút, tay đeo găng trắng thoáng run rẩy, lại xoay người tiếp tục lái xe.
Hạ Nhi một đôi mắt đẹp nhấp nháy ẩn chứa sự nhu nhược yếu ớt, giọng nói nhỏ nhẹ bay lờn vờn trong không trung:
“Hàn Tịch! Tôi cái gì cũng biết. Lại vờ như không biết. Cô hiểu tôi trân trọng tình nghĩa giữa chúng ta đến mức nào. Đúng không?”
Hàn Tịch hơi khựng lại một chút, giọng nói như bị bao bọc bởi một lớp sương mù dày đặc trong hư vô, cảm xúc hỗn loạn không còn che giấu nữa:
“Hạ tiểu thư! Tôi không khống chế được tình cảm của mình dành cho cô. Nhưng cô yên tâm! Tôi không phải loại người sẽ điên cuồng cố chấp như Dung Lạc, cũng không phải dạng người yêu cô đến không cần mạng như An Tranh, và cũng không giống Khương Tình. Tôi chỉ muốn cô hạnh phúc, bình an và trôi qua thật vui vẻ. Tôi tôn trọng cô, cũng có thể vì cô mà làm mọi thứ. Vì cô là chủ nhân của tôi — mệnh lệch của cô đối với tôi là tuyệt đối. Cho dù cô bảo tôi phải chết. Tôi cũng sẽ không chút do dự. Còn về tình cảm — Hạ tiểu thư! Cô hãy giống như từ trước đến giờ. Làm như không nhìn thấy là được.”
“Hàn Tịch…” Hạ Nhi ngẩng đầu lên.
Hàn Tịch cười nhạt, không chút lưỡng lự mở miệng:
“Nếu cô ra lệnh tôi phải vứt đi thứ tình cảm không nên có với cô. Hạ tiểu thư! Tôi vẫn sẽ cố gắng thực hiện nó. Dù không biết tôi có thể hoàn thành hay không. Tôi vẫn sẽ làm!!!”
Ánh đèn đường chiếu qua cửa kính, tạo những gợn sóng nhỏ soi vào gương mặt đẹp như tạc tượng của Hàn Tịch. Trên gương mặt trầm tĩnh ấy, chứa vô hạn chua chát và ảm đạm.
Những thứ không muốn mất đi, sẽ càng có nguy cơ bị mất nhiều hơn. Càng muốn nắm chặt lấy nó thì lại càng phát hiện ra, cho dù có cố sức để nắm giữ bằng hai bàn tay cũng chỉ hoài công phí sức.
Hàn Tịch chấp nhận ở bên cạnh cô, không đòi hỏi từ cô một chút hồi đáp nào. Chỉ muốn ở bên cạnh cô, chăm sóc cô, bảo vệ cô.
Hơi nước trong hốc mắt Hạ Nhi từ từ kết thành một màn sương mỏng, ẩm ướt.
Đôi mắt hổ phách vốn long lanh như những tia nắng bình minh, bây giờ càng thêm mông lung, mơ hồ.
“Hàn Tịch! Cô…”
Vẻ mặt của Hàn Tịch vẫn bình thường, phớt lờ ánh mắt bối rối của Hạ Nhi, giọng nhẹ bẫng như không khí:
“Cô đừng nói muốn tôi rời khỏi cô. Cho dù tôi rời đi thì thế nào? Tình cảm tôi dành cho cô vốn dĩ đã xuất hiện từ lâu rồi. Tôi có thể giữ nó trong lòng suốt ba năm qua. Hạ tiểu thư! Tôi không làm gì quá phận, tôi chỉ hoàn thành trách nhiệm của một quản gia. Tôi — Hàn Tịch. Chỉ là quản gia của cô — không hơn. Mong cô đừng nói những câu không cần thiết nữa. Tôi sẽ không rời đi.”
Hạ Nhi bật cười, không nói thêm gì nữa.
Chiếc xe lướt nhanh trên đường, dừng lại trước căn hộ Hạ Nhi đang ở.
Hàn Tịch từ trên xe bước nhanh xuống, duỗi tay mở cửa xe.
Hạ Nhi vẫn trầm mặc không nói, một bộ dạng bình thản bước ra ngoài, chậm chạp đi tới thang máy.
Hàn Tịch nhìn bóng lưng Hạ Nhi mất hút, đột nhiên hơi thở trở nên mỏng manh, nặng nề như sắp đứt… trái tim trong lồng ngực đập nhanh vội vã, cho dù vẻ mặt lạnh như băng, không một cảm xúc nào hiện ra, nhưng trái tim lại mang theo tình yêu, mang theo nhiệt độ nóng bỏng và cả sự khát vọng nồng cháy với cô gái ấy.
Nó là điều không thể nào thay đổi được.
Chỉ một chút nữa, nếu Hàn Tịch không cố chấp ngăn cản lời Hạ Nhi sắp thốt ra, có lẽ Hạ Nhi sẽ nói những lời vô cùng tuyệt tình, trái tim Hàn Tịch đau nhức không thở nổi. Gần như dùng toàn bộ sức lực để gồng mình lên chống đỡ.
Hạ Nhi coi trọng Khương Tình đến mức nào chứ? Vì một câu nói của Khương Tình mà có thể suy nghĩ vứt bỏ một người đã bên cạnh bản thân suốt ba năm qua.
Tình yêu thật sự có thể khiến người ta trở nên vô cùng tàn nhẫn.