Sau khi trở về trại, Mạnh công công trình danh sách lên.
Con mồi mọi người săn được đều đã được viết ra, con mồi của mình thì sẽ được xử lý tuỳ ý, tặng người khắc hoặc nhà mình để lại ăn đều được.
Thương Quân Lẫm săn được rất nhiều, có một phần đã được coi như đồ ban thưởng để thưởng đi, nhưng hầu hết vẫn được để lại.
“Bệ hạ thế mà lại săn được nhiều như vậy?” Thẩm Úc kinh ngạc, mỗi ngày hầu hết thời gian Thương Quân Lẫm đều ở trong trại, y nhìn danh sách, ngày đầu tiên bọn họ săn cùng nhau còn khá là ít nhưng sau này mỗi ngày lại càng nhiều hơn.
Trong đó không ít những mãnh thú có thể hình lớn.
“Bọn họ vẫn còn chưa xử lý xong con gấu này, chờ khi xử lý xong sẽ lấy tay gấu chưng cho A Úc, tiếc là không săn được hổ, lúc trước đã bảo phải đưa cho ngươi, giờ chỉ có thể chờ thêm một chút.”
Thẩm Úc không hề che giấu vẻ khiếp sợ trên mặt, y biết Thương Quân Lẫm rất tài giỏi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên y trực tiếp nhận thức được điều đó.
Hiếm khi thấy được biểu cảm như vậy ở trên mặt Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm buồn cười xoa mặt y: “Là do trẫm và vài vị tướng quân săn cùng nhau, sao lại phải ngạc nhiên như vậy?”
“Bệ hạ không bị thương chứ?”
Thương Quân Lẫm lắc đầu: “Có thể săn được con gấu kia cũng là vì trùng hợp, nó đã bị thương từ trước, lúc vội vàng chạy trốn lại chạy vào phạm vi săn thú của chúng ta, không cần tốn quá nhiều công sức thì đã đánh nó chết.”
“Đó chính là gấu.” Thẩm Úc biết bất kể Thương Quân Lẫm đã nói nhẹ nhàng bâng quơ đến mức nào thì tình hình lúc đó chắc chắn cũng không thể nhẹ nhàng như vậy, dù là bị thương đi nữa thì trừ khi không thể nhúc nhích, nếu không với sức lực của gấu thì con người không thể dễ dàng địch nổi.
“Trẫm thật sự không hề bị thương, hay là A Úc tự mình kiểm tra chút đi?”
Thẩm Úc không nói hai lời, bắt đầu cởi quần áo của Thương Quân Lẫm, lần này người ngạc nhiên lại biến thành Thương Quân Lẫm.
“A Úc?”
Thẩm Úc vẫn không ngừng động tác trên tay, đuôi lông mày y khẽ nhếch lên: “Không phải bệ hạ nói để ta kiểm tra một chút sao?”
Thương Quân Lẫm không còn biện pháp nào khác, đành đứng cứng đờ để Thẩm Úc kiểm tra.
Cũng may trên người hắn ngoại trừ vết thương cũ ra thì không có thêm vết thương mới.
Thẩm Úc kiểm tra xong liền để mặc hắn mặc lại quần áo: “Long thể* của bệ hạ rất đáng quý, không thể tuỳ ý bị thương được.” (Bệ hạ được ví là rồng=>long thể là cơ thể của bệ hạ.)
Thương Quân Lẫm không thèm quan tâm đến việc quần áo của mình còn đang cởi lung tung, vòng tay ra.
Thẩm Úc không dự đoán được động tác của hắn, y còn chưa kịp phòng ngừa thì đã ngã vào trong lồng ngực hắn.
“A Úc là đang lo cho trẫm sao?” Thương Quân Lẫm bám vào bên tai của Thẩm Úc, giọng nói trầm thấp, tràn đầy ý cười.
Lỗ tai của Thẩm Úc hơi ngứa, y không được tự nhiên giật giật: “Bệ hạ nghĩ sao?”
“Trẫm nghĩ là có.” Nói xong, Thương Quân Lẫm hôn lên vành tai đang rung lên đầy bất an kia.
Nghỉ ngơi hai ngày, cuối cùng Thẩm Úc cũng khôi phục lại một chút, ở mãi trong trại cũng rất nhàm chán, lúc Thương Quân Lẫm ra ngoài săn thú, Thẩm Úc chủ động bảo muốn đi cùng.
Thương Quân Lẫm không lay chuyển được y nên đành sai người dắt ngựa trắng tới.
Cũng chỉ mới mấy ngày không ra ngoài thôi mà lúc Thẩm Úc cưỡi ngựa đi trên con đường nhỏ, hô hấp của y đã nhẹ đi rất nhiều.
Khác với lần trước, lần này đi cùng bọn họ ngoại trừ thị vệ ra còn có vài vị đại thần, quan văn hay võ tướng đều có cả, Thẩm Úc nhìn lướt qua, hẳn mấy người này đều là những đại thần thân cận của Thương Quân Lẫm.
Đi được một đoạn đường, mọi người đều tản ra, đội trưởng đội cấm vệ quân đi theo bọn họ, còn các đại thần khác thì sẽ đi đến những chỗ khác.
Bọn họ sẽ không hành động cùng nhau, thứ nhất số lượng người quá đông, còn chưa kịp tới gần thì đã dọa con mồi chạy mất, thứ hai là con mồi có thể săn được cũng có hạn, không bằng việc chia ra.
Đội trưởng đội cấm vệ quân đi bên cạnh Thương Quân Lẫm chủ yếu là vì bảo vệ hắn. Những thị vệ đi theo cũng là lực lượng trung kiên của cấm vệ quân.
Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm cưỡi ngựa đi trước, không có các đại thần khác nên hai người cũng có thể trao đổi nhiều hơn.
Lại một lần nữa bắn trúng con mồi đang vội bỏ chạy, vị đội trưởng đội cấm vệ quân đi ở phía sau bọn họ đã chuyển tự sự khiếp sợ lúc ban đầu qua sự chết lặng.
Không biết mắt của mấy người đồn quý quân là một con ma ốm là cái dạng gì, thật sự nên để mấy người đó nhìn tư thế hiên ngang, oai hùng của quý quân khi săn thú.
Đi sâu vào trong rừng, Thẩm Úc nhìn thấy con mồi, cài tên lên, nhắm chuẩn.
“Hưu ——”
Theo âm thanh đó, con mồi ngã xuống đất.
Người đi cùng đang muốn đi qua nhặt thì Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm cùng lúc nói: “Từ từ.”
Con ngựa bất an mà dậm chân, trong khoảnh khắc này, trong rừng an tĩnh đến mức gần như quái dị.
Gió phất ra giữa không gian nói rừng, cành lá rung lên sàn sạt, đội trưởng đội cấm vệ quân làm ra tư thế phòng thủ, thị vệ thúc ngựa lên, vây Thương Quân Lẫm và Thẩm Úc vào trung tâm để bảo vệ họ.
“Ong ——”
Đột nhiên, núi rừng an tĩnh xao động, vô số mũi tên xé rách không khí mà lao tới, cùng lúc hướng về phía bọn họ.
Những người mặc đồ đen núp ở trong bụi cỏ cũng cùng lúc xuất hiện, cầm đao ngắn tấn công bọn họ.
Thương Quân Lẫm không để y kịp nghĩ gì đã dùng một tay để kéo Thẩm Úc lên lưng Ô Chuy, bảo vệ y ở trong lồng ngực.
“Bảo vệ hoàng thượng——”
Trong khoảnh khắc này, tiếng vũ khí va vào nhau vang lên.
Thẩm Úc rụt vào lồng ngực nam nhân, sự tỉnh táo ở trong lòng y đã đạt đến cực hạn.
Đây là một vụ ám sát đã được mưu tính từ trước.
Thứ khó xử lý nhất là những thích khách núp ở trên cây, số lượng không nhiều lắm nhưng mũi tên bọn họ bắn ra lại làm người ta khó có thể đề phòng được.
Thẩm Úc nửa nằm ở trên lưng ngựa, bình tĩnh tính toán góc độ, số mũi tên còn lại trong tay y không còn nhiều lắm, cần phát huy hết tác dụng của từng mũi tên một.
Chính là lúc này!
Thẩm Úc chợt xoay người, dùng tốc độ nhanh nhất để cài tên rồi buông tay.
“Xoẹt ——”
Người nấp ở trên cây rơi xuống mặt đất, gây nên một loạt bụi đất.
May mà số lượng mũi tên những người ở trên cây mang theo cũng không phải là vô tận, sau khi làn sóng tên đầu tiên kết thúc, bọn họ cũng gia nhập vào chiến trường.
Không có sự uy hiếp của những mũi tên, lúc cấm vệ quân đối phó với những người này cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Cấm quân che chở Thương Quân Lẫm và Thẩm Úc để hai người lui lại phía sau.
Đối phương chuẩn bị rất đầy đủ, đang có xu thế vây quanh bọn họ.
“Lao ra ngoài!” Thương Quân Lẫm vừa giữ eo của Thẩm Úc vừa nắm lấy dây cương, một tay khác cầm kiếm dài, trên thân kiếm đã dính đầy máu của kẻ địch, tựa như một vị sát thần* đang sống. (Sát=Giết)
Thẩm Úc vẫn luôn quan sát xung quanh, y chỉ vào chỗ có vẻ yếu nhất: “Đi phía này!”
Bọn họ chắc chắn không thể để bị nhốt ở chỗ này!!