Đường Vũ Kỳ nghe thấy lời giải thích của cậu ba Nguyễn, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xụ xuống, rất tức tối trừng mắt nhìn Nguyễn Hạo Thần.
Tâm hồn bằng pha lê của cô bé nát rồi, hoàn toàn nát rồi!
Ba thật là quá đáng!
Hừ, bé quyết định rồi, bé không để ý đến ba nữa.
Cậu ba Nguyễn đối diện với ánh mắt tức giận của Đường Vũ Kỳ, anh sờ lên mũi theo bản năng.
Bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ cứ nhìn anh như vậy, anh cảm thấy giống như là mình đã làm ra một chuyện tội ác tày trời.
Nhưng anh rõ ràng không có.
Tô Khiết cũng nhanh chóng di chuyển tâm mắt nhìn về phía cậu ba Nguyễn, hai mắt của Tô Khiết hơi nheo lại, anh nói cái gì vậy chứ? Anh nói Đường Vũ Kỳ không phải là con gái của anh?
Anh có dám nói một lần nữa không?
Không phải là anh, xin hỏi là của ai?
Khóe môi của Hứa Dinh Dinh hung hăng kéo ra, cô hơi muốn cười, nhưng mà cô vẫn nhịn lại được.
Cậu ba Nguyễn, anh làm như vậy là chết rồi, ngay cả ông trời cũng không cứu được anh đâu, thật đó!
“Tô Khiết, đó là mẹ của đứa bé, em để cô ta nói cho em biết đi.” Cậu ba Nguyễn chỉ và Hứa Dinh Dinh, lúc này cậu ba Nguyễn thật sự lâm vào tình thế khó xử, một bên là Đường Vũ Kỳ đang tức giận.
Một bên là Tô Khiết cũng đang tức giận.
Đúng vậy, lúc này anh nhìn thấy Tô Khiết đang thật sự tức giận, thật sự hiểu lầm anh rồi!
Cậu ba Nguyễn đã từng nghĩ đến Đường Vũ Kỳ là con của Tô Khiết, nhưng mà sau khi Tô Khiết xuất hiện Đường Vũ Kỳ không hê có một chút phản ứng gì, dựa vào phản ứng của Đường Vũ Kỳ mà xem, cô bé căn bản cũng không quen biết với Tô Khiết.
Phản ứng của một đứa nhỏ năm tuổi là chân thật nhất, không có khả năng có thể giấu diếm.