– Chúng ta đi!
Đám người bay lên không trung, Miêu Nghị lại chui ra khỏi gốc cây, hắn cau mày suy nghĩ, lại nhìn chung quanh một chút, ánh mắt nhìn vào gò núi cách đó không xa, hắn bay tới đó, tìm được một cửa động liền chui vào trong.
Sau khi ngụy trang cửa động, hắn chui vào trong đống cỏ hoang, cảnh giác quan sát chung quanh.
Hắn lại chui ra ngoài, chạy vào trong hốc cây, cởi áo khoác của mình, hắn đào cái động sau đó vùi nhẫn trữ vật vào trong, sau đó thi pháp nặn tượng đất đang ngồi đả tọa.
Tượng đất còn mang quần áo, chỉ có cái đầu bùn quá rõ ràng, vì thế hắn mang tóc giả lúc dịch dung đội lên. Không gian trong hốc cây không lớn, nhiều lắm chỉ đủ hai người quay người, Miêu Nghị chui ra khỏi hốc cây, hắn dò xét ở bên ngoài sau đó phát hiện không có ai.
Hắn thoát đi quay về cái động lúc trước, suy nghĩ nên tăng thêm chuẩn bị, hắn mặc bộ chiến giáp Yêu Nhược Tiên luyện chế cho, hắ mang theo hai mươi lăm con Bọ Ngựa chỉ thả mười lăm con ra ngoài.
Bộ dáng như lâm đại địch, Trịnh Như Long nói cũng có đạo lý, lần này phải đối mặt với cao thủ Kim Liên cửu phẩm, Miêu Nghị không phải chưa từng nhìn thấy thực lực cao thủ Kim Liên cửu phẩm, lúc trước Huyết Yêu và Chung Ly Khoái đại chiến với nhau, chênh lệch không chỉ một chút, Chung Ly Khoái chạy trối chết, hắn chỉ là tu sĩ Kim Liên nhất phẩm có đi cũng không tiện, một khi có việc thật không chạy kịp.
Đám người kia bảo hắn tránh ở đây, nội tâm hắn sớm nghi vấn không nhỏ, muốn không nghi ngờ cũng khó khăn. Hắn không rõ tình huống cụ thể, Trịnh Như Long ồn áo muốn lấy thân phạm hiểm đi dẫn cao thủ Kim Liên cửu phẩm rời đi, nếu là người chuyên nghiệp, không ai tin tưởng có người thật sự muốn đi làm việc này.
Mặc kệ là thật là giả, hắn không thể không phòng, cho nên thuận theo ý của người khác sau đó hắn có ý định của mình. Cẩn thận một chút thì tốt hơn, trước khi chưa rõ đám người kia muốn làm gì. Hắn không dám qua loa chủ quan.
Đây là chuyện không có biện pháp, cho dù ngươi thẳng thắn thành khẩn hỏi người ta, người ta cũng dấu diếm chân tướng không nói với ngươi, cho nên cần phải chuẩn bị từ sớm.
Bố trí mười lăm con Bọ Ngựa bên ngoài, chúng sẽ giám sát động tĩnh chung quanh, sau khi an bài thỏa đáng hắn mới thả lão đầu trong thú nang ra ngoài.
Trạng thái của lão đầu vô cùng suy yếu, tuy Miêu Nghị đã lấy vô hình chi diễm trong người lão đầu ra ngoài, trải qua vô hình chi diễm giày vò, mạng của lão đầu chỉ còn một nửa. Đối với Miêu Nghị mà nói, giày vò lão đầu không còn sức mới tốt.
Lần nữa nhìn thấy Miêu Nghị. Lão đầu hối hận xanh ruột, hối hận không nên đòi tiền, hắn xui xẻo lọt vào tay người Thiên đình, người Thiên đình cũng không phải chim tốt gì đó! Rốt cuộc mới biết được xưa nay quan phỉ một nhà, ít ra phỉ còn chọn đối tượng ra tay, không có thịt không cướp, chỉ cướp kẻ có tiền, quan thì con mẹ nó không tha cả người ngoài, cũng không có đạo nghĩa gì đáng nói.
– Thiên quan, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?
Vẻ mặt lão giả suy yếu nhìn Khổn Tiên Thằng trói chặt mình, bất đắc dĩ nói:
– Ta cũng không có làm gì cả! Thả ta ra được không?
Miêu Nghị nghiêm trang nói:
– Dám xảo trá vơ vét tài sản mệnh quan Thiên đình, ngươi còn nói mình không làm gì?
Lão đầu dở khóc dở cười nói:
– Ta biết sai rồi! Thế nhưng mà… Hỏi đường nha, đây là việc tình nguyện. Ngươi không trả tiền thì ta không nói gì, lại không có bắt buộc, làm sao lại thành xảo trá vơ vét tài sản?
– Có phải xảo trá vơ vét tài sản hay không, chờ ta áp giải ngươi về thụ thẩm, sẽ có luật pháp Thiên đình phán quyết ngươi có xảo trá vơ vét tài sản hay không.
– Không đến mức nha! Vì chuyện này mà ngươi muốn giải ta về thụ thẩm? Thiên quan, tiểu lão nhân sống cả đời, không phải không gặp qua người Thiên đình nhưng chưa gặp ai vừa gặp đã bắt người, không hỏi xanh đỏ đen trắng gì cả, tính toán ta không may đụng phải ngươi, ta nhận mệnh được chưa?
Miêu Nghị tát vào ót lão đầu một cái.
– Sống cả đời thì thế nào? Ngươi gặp bao nhiêu người Thiên đình? Ta dẫn tiến cho ngươi đi gặp một người, ta gặp người này còn phải gọi đại gia đấy.
Hắn nói Hạ Hầu Long Thành, hắn cảm thấy mình không bằng vị kia, chẳng khác gì dân chơi gặp thứ thiệt.
– Đừng, dẫn tiến thì miễn, ngươi không cần mang thụ thẩm làm ta sợ, tiểu lão nhân ngu như vậy sao? Ngươi nói thẳng đi, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?
Lão đầu chẳng muốn đi vòng vèo, cũng không biết đối phương hạ độc gì, tư vị kia thật đáng sợ, đã là giày vò hắn muốn sống không được, muốn chết không xong. Hắn cũng không phải người ngu, mạng của mình đang nằm trong tay người ta, gia sản trên người cũng bị vơ vét một lần, thật muốn thu thập mình, một đao làm thịt là xong, dù sao thần không biết quỷ không hay, nói cái gì thụ thẩm chỉ là nói mò, nói rõ là hù dọa người, khẳng định có mưu đồ khác.