Cuối cùng bị lão trưởng thôn kéo lại, blah blah blah nói hài tử ở lớp cần ngươi, không có ngươi thì những hài tử đó phải làm sao bây giờ.
Sau đó Ôn Như Họa nói ở trong lòng, Yên La, bởi vì có người cần ta, nên ta chỉ có thể tạm sống ở trên thế gian này, đến lúc đó ta liền tới tìm nàng, ta yêu nàng blah blah blah…
Ninh Thư không riêng hút khí, mà còn không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán, Nguyệt Lan thấy trên mặt Ninh Thư đều là mồ hôi lạnh, vội vàng lấy khăn tay ra, giúp lau mồ hôi, hỏi: “Tiểu thư, người làm sao vậy?”
“Tiểu thư ngươi bị dọa sợ.” Ninh Thư nhe răng nói, thư sinh tay trói gà không chặt ác độc giống như kẻ giết người.
Nguyệt Lan vội vàng nhìn chung quanh một vòng, sắc mặt hơi trắng bệch, dính sát vào Ninh Thư, hàm răng run rẩy hỏi: “Tiểu thư, người thấy cái gì sao, người không nên dọa nô tỳ a.”
Ninh Thư đẩy Nguyệt Lan dán ở trên người mình ra, tức giận nói: “Giữa ban ngày nơi nào có quỷ.”
Tức khắc Nguyệt Lan thở phào nhẹ nhõm một hơi, “Đúng vậy, giữa ban ngày, vậy thứ gì dọa người sợ.”
“Con nít con nôi, đừng hỏi nhiều.” Ninh Thư vén rèm nhìn Ôn Như Họa đi ở phía trước, tốc độ của hắn có hơi chậm, phỏng chừng là mệt rồi.
“Biểu ca, huynh muốn lên xe ngựa ngồi không, huynh một người thư sinh, đi đường dài như thế hắn rất mệt a.” Ninh Thư kêu Ôn Như Họa.
Ôn Như Họa dừng bước, xoay người lại nhìn Ninh Thư, mặt lạnh hỏi: “Ngươi muốn đi theo ta tới khi nào, Bạch Cầm Tương, giữa chúng ta đã không có bất cứ quan hệ nào nữa.”
Đương nhiên không có quan hệ nào a, Bạch Cầm Tương chân chính đang hưởng phúc, sớm đã quên ngươi tận chín tầng mây rồi, ngươi suy nghĩ nhiều.
Ninh Thư nói: “Biểu ca đi nơi nào, Cầm Tương liền đi theo đến đó, hiện tại Cầm Tương đã không còn nơi nào để đi, cũng chỉ có thể đến tìm biểu ca thôi.”
Ôn Như Họa tức giận đến thân thể đều đang run rẩy, sắc mặt xanh mét, dùng một loại ánh mắt ghét hận triền miên nhìn Ninh Thư.
“Lên đây đi, biểu ca.” Ninh Thư cười nói với Ôn Như Họa.
Ôn Như Họa xua tay, lạnh lùng nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân, ta không vào xe ngựa, ngồi bên ngoài xe ngựa.”
Ôn Như Họa nói xong buông giỏ tre sau lưng xuống, ôm vào trong ngực, ngồi xuống bên cạnh ám vệ.
Ninh Thư: …
Ninh Thư cảm thấy phương thức tư duy của Ôn Như Họa rất là kỳ lạ, người thật sự có khí phách sẽ không lên xe, chẳng lẽ hắn cho rằng ngồi bên ngoài là hành động có khí phách.
Hay là thói quen tìm đủ loại lý do cho hành động của mình?
Ninh Thư trợn trắng mắt, buông rèm xuống, cách tấm rèm nói chuyện với Ôn Như Họa, “Biểu ca, sao huynh đi hái thuốc, huynh bây giờ ngay cả tiền bốc thuốc cũng không có sao? Hà tất phải tự làm khổ mình đi hái thuốc như vậy?”
“Đinh, giá trị ngược +10, trước mắt giá trị ngược là 50.”
Ninh Thư nhướng mày, lại làm Ôn Như Họa tổn thương rồi, thân phận biểu muội này quả thực chính là đại sát khí, tùy tiện nói một câu xem thường khả năng liền làm nội tâm biểu ca thư sinh tạo thành tổn thương.
Ôn Như Họa hừ lạnh một tiếng, ngữ khí hàm chứa châm chọc, “Sinh hoạt của bọn ta những người dân thấp cổ bé họng sao có thể so sánh với quý phu nhân như ngươi, quý phu nhân có thể hiểu không, tuy rằng ta nghèo nhưng là tay làm hàm nhai, chung quy hơn ít người thất tín bội nghĩa, tạm thời phú quý thoải mái, ngươi nếu nhìn không quen, tại sao còn muốn đi theo ta.”
Chậc chậc, thấy tên này nói được đại nghĩa lăng thiên như thế, nếu như không phải có giá trị ngược, Ninh Thư cũng cho rằng trong lòng Ôn Như Họa thật sự không thèm để ý đây đó.
Phỏng chừng trong lòng Ôn Như Họa để ý muốn chết, vị hôn thê bởi vì vinh hoa phú quý vứt bỏ hắn, tiền tài và quyền thế chính là nỗi đau trong lòng Ôn Như Họa, muốn đạt được, lại phi thường bài xích, lòng tự trọng rất cao.
Ninh Thư lại trợn trắng mắt, cảm thấy đầu óc đọc một bụng sách cũng không được bình thường, đều nói đọc sách sáng suốt, nhưng Ninh Thư cảm thấy Ôn Như Họa càng đọc càng cổ hủ, người ta đọc sách hấp thu đều là tinh hoa, Ôn Như Họa đọc sách hấp thu đều là bã đậu.
Nói Ôn Như Họa bụng đầy kinh luân thật ra là cất nhắc hắn, chẳng qua lớn lên có bộ túi da tốt, mang theo khí chất yếu ớt văn nhã của thư sinh, không giống với kiểu nam chủ tàn khốc điên khùng chảnh chọe khác.