Trần Viện lụi cụi đứng dậy, khẽ lắc đầu trấn an vợ con, ra hiệu là mình vẫn ổn, nhưng Triệu phu nhân không nghĩ như vậy. Nhìn người đàn ông gầy gò kiệt sức, bà nhíu mày hỏi.
– ” ngươi yếu như vậy, liệu có đi lên trấn nổi không?”
Câu hỏi ấy khiến Trần Viện hoảng hốt, ông không lên trấn thì con ông sẽ ra sao? Trần Viện lập tức cố gắng đứng thẳng, ra vẻ như mình còn khỏe mà nói.
– ” tôi không sao, tôi hoàn toàn khỏe mạnh, phu nhân nhìn xem…KHỤ .KHỤ…”
Trần Viện đang cố thể hiện mình khỏe mạnh thì lại ho khan hai tiếng mệt mỏi, cơ thể như muốn đổ xuống. Thu nhi nhìn cha mình như vậy thì đau lòng lắm, trong một thoáng suy nghĩ, nàng bước lên hướng Triệu phu nhân mà thi lễ.
– ” phu nhân, cha cháu người đang yếu không thể đi xa, xin người để cháu thay cha đi chuộc em “
Nói xong cúi đầu thật thấp. Trần Viện và vợ thoáng nhìn nhau, mà Triệu phu nhân lúc này nhíu mày.
– ” cháu là tiểu cô nương đang lớn, vào những nơi như kỹ viện thì thật sự rất không thích hợp “
Trần Thị Thu đẹp như một đóa hoa đồng nội, chính là hoa khôi của làng Thạch Thần này. Triệu phu nhân e ngại cũng là vì lo lắng cho nàng mà thôi, thế nhưng Thu nhi vừa không hiểu biết chuyện đời, lại vừa lo lắng cho cha mình mà cúi đầu nói.
– ” thưa phu nhân. Gia phụ hôm qua chạy bộ từ trấn về làng đã rất mệt mỏi, lại ăn chưa được nửa chén cơm, cả đêm lại trằn trọc không ngủ được nên đã kiệt quệ lắm rồi. Lại nói mẫu thân bị bệnh cột sống đi đứng khó khăn, đi xa lại rất bất tiện. Gia đình chỉ còn cháu khỏe mạnh, xin phu nhân cho cháu được đi chuộc em thay cha “
Lời nói đầy cương quyết, nhìn vào ánh mắt nàng cũng thấy rõ sự quyết tâm. Triệu phu nhân lo lắng cho Thu nhi, nhưng lại thấy lòng hiếu thảo của nàng mà yêu mến càng yêu mến hơn. Bà hít một hơi thật sâu, khẽ thở dài.
– ” thật tiếc là ta không có con trai, nếu không…”
Sau một thoáng cảm thấy tiếc nuối, bà nhìn vào đôi mắt của Thu nhi mà mỉm cười dịu dàng.
– ” Thôi được rồi, ta đồng ý cho cháu đi thay. Nhưng phải nhớ lời ta dặn, tuyệt đối phải nghe lời ta và đứng sát bên ta, không được rời xa nửa bước, rõ chưa?”
Thu nhi mừng rỡ vô cùng, vội cúi đầu thi lễ.
– ” vâng, thưa phu nhân, cháu tuyệt đối nghe theo lời phu nhân dặn, không dám trái lời”
Trong trăm đức tính, chữ hiếu đứng đầu. Triệu phu nhân yêu mến lắm, khẽ gật đầu thêm cái nữa rồi bước ra cổng. Thu nhi lúc này bước đến bên cha mẹ, gia đình ba người nắm chặt tay nhau nghẹn ngào. Trần Viện và vợ khẽ run run bàn tay mà nói.
– ” con đi sớm về sớm, nhớ đưa được em trở về nhé. Cha mẹ ở nhà mong tin con”
Thu nhi siết chặt bàn tay của cha mẹ mà vỗ về.
– ” cha mẹ yên tâm, có Triệu phu nhân đi cùng, con nhất định sẽ đưa em trở về bình yên “
Nói xong thì vội theo Triệu phu nhân bước ra ngoài. Vợ chồng Trần Viện đi theo ra tận cổng, nhìn bóng con dần khuất xa mà hy vọng lắm. Bọn họ khẩn cầu cho tai họa này chóng qua đi, gia đình lại bình yên xum vầy đông đủ.
Triệu phu nhân dẫn theo Thu nhi và một người hộ vệ rảo bước đi, bọn họ ra đến đầu làng thì dừng lại. Ở đầu làng có một người kinh doanh xe ngựa, họ thuê cỗ xe ngựa đó mà đi lên trấn. Cỗ xe ngựa lăn bánh rời làng, Thu nhi ngoái đầu nhìn lại. Đây là lần đầu tiên nàng rời khỏi ngôi làng này, nơi nàng đã sinh ra và lớn lên. Cảm giác như mở ra một chân trời mới, cũng có cảm giác xao xuyến đến lạ lùng.
” Kỹ viện Thiên Thai ư, đó là cái gì vậy nhỉ” , Thu nhi ngây thơ thoáng suy nghĩ trong lòng, nàng còn chưa biết kỹ viện là gì. Rất nhanh thôi, nàng sẽ được trải nghiệm rất nhiều điều mới mẻ, cũng là những điều đầy khủng khiếp.