Mỹ Lam nghe vậy hơi khó chịu, đúng là ở trong căn nhà này chả thiếu cái gì, nhưng cô vẫn muốn ra ngoài đi dạo một xíu cho thoải mái.
“Nhưng em muốn ra ngoài hít thở không khí một chút, đã là mùa thu rồi không được ra ngoài đi dạo đúng là tệ!” Mỹ Lam nhỏng nhẽo mong Cảnh Sâm có thể cho cô ra ngoài.
“Cho anh mười phút!” Nói xong chưa đợi Mỹ Lam hiểu được Cảnh Sâm ném điện thoại vào xe, nhanh chóng lái xe về nhà.
‘Gì chứ kêu mình đợi sao! Mình đây chỉ muốn đi dạo một mình thôi nhá’ Mỹ Lam lầm bầm nói. Rồi lại nhìn vào mấy tên vệ sĩ, nói:” Các anh nghe nói cái gì rồi đấy! Anh ấy lát sẽ về thôi, mấy người cứ đi canh gác tiếp đi, tôi đứng ngoài cửa đợi anh ấy về.
Nghe Mỹ Lam nói vậy mấy tên vệ sĩ cũng đỡ cảnh giác hơn phần nào. Cũng vì sự lơ là đó mọi chuyện mới bắt đầu diễn ra. Mỹ Lam đứng bên ngoài cửa, buồn chán đá mấy viên đá dưới chân, con mèo trên tay cô đột nhiên nhảy xuống khỏi vòng tay cô, rồi chạy đi đâu đó.
Mỹ Lam chạy theo con mèo đang bỏ chạy. Tới một khúc quẹo, thì chú mèo lại dừng lại trước một dĩa thức ăn. Mỹ Lam thắc mắc ai lại để thức ăn ở đây, một dự cảm không lành làm cô xoay đầu lại và rồi ‘bộp’
Cảnh Sâm vừa chạy xe trên đường vừa thích thú, bởi cuối cùng cũng đã có không gian riêng với cô rồi, càng nghĩ Cảnh Sâm càng lái xe thật nhanh về nhà.
Nhưng mọi chuyện lại không bao giờ tốt đẹp như ta nghĩ, đến lúc anh vừa vé tới biệt thự của mình đã thấy đám vệ sĩ rồi rít lên, dì Phương đứng đó khóc lóc, làm Cảnh Sâm cí dự cảm không lành bước xuống xe.
“A! Cậu chủ!” Vừa thấy Cảnh Sâm bọn vệ sĩ như thấy ma, sợ hãi không dám nhìn vào mặt Cảnh Sâm.
“Người đâu!” Cảnh Sâm hét lên với đám vệ sĩ. Dì Phương, thay bọn họ kể:”Dì đang ở trong bếp không biết gì! Đến khi thấy bọn họ chạy vào nói với dì không thấy Mỹ Lam đâu. Bọn họ bảo Mỹ Lam đòi đứng ở bên ngoài đợi cháu tới. Nhưng xoay qua xoay lại chỉ thấy con mèo trở lại. Đi xung quanh thì chả thấy ai!”
“*ẹ **iếp” Cảnh Sâm tức giận rút súng ra, chỉa vào đầu một tên, làm hắn ta sợ đến xanh cả mặt.