” Luật sư đã hoàn tất đơn ly hôn của anh…! Anh xem có vấn đề gì không?”
Lục Diệp Bằng nhìn sơ qua mà không hề đọc kỹ. Anh đã nhanh đặt bút xuống ký rất nhanh.
“Có lẽ phu nhân sẽ rất buồn”.Trước khi đi ra Á Hiên nhịn không được phải cất lên nói một câu rồi mới chịu rời khỏi.
Lục Diệp Bằng cụp đôi mắt xuống, che đi sự đau thương trong lòng.
Anh biết cô sẽ đau… Rất rất đau.
Nhưng không kết thúc một cuộc hôn nhân vì lợi ích ban đầu như thế,thì làm sao anh và cô mới bắt đầu lại một cuộc hôn nhân mới được xuất phát từ tình yêu của cả hai.
*****
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong. Lục Diệp Bằng thảnh thơi ngồi trong phòng đợi Lam Lam đang ở trong phòng tắm.
Chỉ có hai vợ chồng nên anh luôn thản nhiên không thích mặc đồ trong phòng, thích khoe khoang với cô niềm tự hào của anh.
Cho đến khi, Lục Diệp Bằng nghe được tiếng mở cửa, anh liền lập tức đi đến dựa vào góc tường.
Lam Lam từng bước đi ra. Chưa đi ra được bao lâu cô đã bị một cánh tay to lớn giam giữ vào trong lòng.
“Bà xã…! ” Lục Diệp Bằng thì thầm bên tai cô.
Lam Lam giờ đây không còn sự vui vẻ của mấy hôm trước nữa, mà tâm trạng cô lúc nào cũng nghĩ đến lời bác sĩ căn dặn.
Thấy Lam Lam không có phản ứng, Lục Diệp Bằng nghiên đầu xuống nhìn cô, gọi thêm một lần nữa.
“Lam Lam… “
Lam Lam ngước lên, ánh mắt mơ hồ nhìn người đàn ông mà cô yêu. Cô khẽ áp tay anh lên bụng của mình.
“Diệp Bằng!!! Anh muốn chúng ta có con với nhau không? “
Cô mang thai rồi……Cuối cùng cũng được như ý nguyện của anh.Cô đã có con với anh,nhưng chớ trêu thay Dương Tiểu Vy cũng đã có con với anh rồi.
Bác sĩ lại phán với cô một câu….Cô không thể nào giữ lại đứa bé này được……Trái tim cô chết lặng từ giây phút ấy.
Nghe câu nói của cô xong, đôi mày Lục Diệp Bằng lập tức nhíu lại. Trong đầu anh suy nghĩ, có phải cô đã muốn nói sự thật về An Nhiên cho anh nghe không?
Lục Diệp Bằng liền bế cô lên đi đến giường, cả hai nằm xuống, anh ôm cô vào lòng.
“Nếu anh nói muốn thì sao? Em có đồng ý sinh cho anh không? ” Lục Diệp Bằng nắm lấy bàn tay cô đưa lên môi hôn.
Hôm nay Lam Lam không còn ngại ngùng trước cơ thể không có thứ gì che đậy của anh. Cô chủ động vuốt ve lồng ngực anh.
“Chẳng phải anh đã xem An Nhiên là con gái của mình rồi sao? Anh vẫn muốn em sinh con cho anh nữa hả”.
Sự vuốt ve này khiến anh khó chịu, cả người anh đổ nghiên ép cô xuống dưới thân.
” An Nhiên vẫn là con của anh… Nếu em muốn thì chúng ta sinh thêm. Nhưng có điều…”Lục Diệp Bằng nói một nửa liền dừng lại.
Trái tim Lam Lam bất chợt nổi lên sự lo lắng.
” Anh sao vậy…? “
“Lam Lam! Bây giờ em đừng có mang thai”Khó khăn lắm anh mới nói ra câu này.
Lam Lam nhíu mày.
” Anh không muốn em sinh con cho anh sao? “
“Phải! ” Lục Diệp Bằng không muốn tránh né. “Anh không muốn có con với em”.
Trái tim Lam Lam chợt nhói lên.
” Vì sao?” Cô không thể hiểu người đàn ông này đang suy nghĩ gì trong đầu.
Lục Diệp Bằng ngồi dậy, gương mặt thay đổi trở nên lạnh lẽo,ánh mắt sắc lạnh,giọng nói chuyển qua đầy nhẫn tâm.Từ bây giờ anh phải cho cô thấy anh không có tình cảm nào với cô nữa,chỉ có làm như vậy mới khiến cô cảm thấy anh chỉ là đang lợi dụng cô và chấp nhận rời khỏi vòng tay của anh.
“Vì người đàn ông như tôi, làm sao phải có con với cô… Cô quên hợp đồng của chúng ta rồi sao? “
“Anh nói gì? ” Lam Lam sững người, cô không nghe lầm chứ!
Người đàn ông này khi nãy còn thể hiện tình cảm với cô như thế… Nhưng tại sao?
Lục Diệp Bằng lúc này đã đứng lên mặc đồ vào đàng hoàng.
“Cô không nghe lầm đâu, chưa bao giờ tôi muốn có con với cô… Cũng sắp đến kết thúc hợp đồng chúng ta đi là vừa”.
” Thì ra anh…! “Trái tim Lam Lam chợt đau đớn. Vậy đây mới chính là bộ mặt thật của anh.
Anh thay đổi quá bất ngờ khiến cô không biết đây là thật hay là mơ.Mới vừa mấy ngày trước anh còn đòi cô phải sinh con cho anh,bây giờ anh lại thay đổi làm cô cảm nhận những gì anh làm cho cô trước đây đều là diễn thôi sao?
Lục Diệp Bằng lạnh lùng bước tới nâng gương mặt cô lên.
“Có phải bữa giờ cô đã quá mơ mộng về tôi rồi không? Tôi nói cô sẽ yêu tôi… Thật đúng là cô đã yêu tôi!”
Lam Lam cảm giác như người đàn ông này và người đàn ông lúc sáng như là hai con người khác nhau. Vậy là như anh đã nói trước đó, cô sẽ thua. Người nào yêu trước thì chỉ là con rối cho người còn lại.
Lục Diệp Bằng cong môi cười.
“Từ trước đến giờ người tôi yêu chưa bao giờ thay đổi… Cô đã bị tôi lừa rồi”.
Lam Lam nhìn thẳng vào mắt anh hỏi thẳng.
” Vậy người anh yêu vẫn là Dương Tiểu Vy”.Giọng nói cô hết sức run rẩy, rất khó khăn mới nói ra được câu này.
Lục Diệp Bằng không suy nghĩ nhanh chóng gật đầu.
“Mục đích cũng chỉ có vậy thôi đấy… Cô ba nhà họ Tần! “
Cuối cùng trước khi ra ngoài, Lục Diệp Bằng lại tiếp tục phun ra một câu phủ phàng đầy nhẫn tâm với cô.
“Cô nghỉ ngơi đi, ngày mai có lẽ là một ngày rất mệt mỏi. Cô sẽ chứng kiến một chuyện trọng đại. Có thể khiến cô rất sốc”
Dứt lời, anh liền mau chóng đi ra ngoài.
Còn Lam Lam, cô như chết lặng, ánh mắt liền ngập tràn nước mắt. Thật đúng là như vậy. Đây mới chính là con người thật của anh. Thì ra mấy ngày nay, anh thể hiện cho cô thấy là để cô nghĩ anh yêu cô. Có lẽ ngày mai là một ngày mà anh sắp thực hiện xong kế hoạch. Nên hôm nay muốn lật bài ngửa với cô.
Một người đàn ông thủ đoạn tâm cơ đến như vậy. Tại sao cô vẫn đâm đầu vào yêu? Cô đúng thật là ngu ngốc, vậy mà cô còn định sinh còn với anh một lần nữa.
Người anh yêu vẫn là người phụ nữ đó. Nhưng anh lại đi lợi dụng cô để thực hiện kế hoạch của mình. Anh vẫn yêu cô ta… Thậm chí hơn thế nữa.
Còn câu nói của anh có ý nghĩa gì? Có phải anh đang toan tính chuyện gì không?
Lục Diệp Bằng kiềm nén đi xuống dưới nhà, anh đưa tay lên vị trí tim của mình hít thở thật sâu. Trái tim anh vẫn còn đập rất nhanh, anh không thể kiềm soát được những lời mình vừa nói ra khi nãy.
Anh ngẩng mặt lên lầu nhìn vào căn phòng đang có một cô gái đang vì anh mà không ngừng rơi lệ. Anh biết cô đang khóc,thậm chí còn cho anh là đàn ông xấu xa.
Nhưng anh bắt buộc pahi làm vậy.
Bước chân Lục Diệp Bằng lại đi về phía căn phòng gần phòng của bà nội. Anh chưa kịp giơ tay lên gõ cửa thì ngay lập tức người bên trong đã mở cửa ra.
“Chồng yêu! Mau vào đây! “Đó là tiếng nói Dương Tiểu Vy vang lên liền kéo anh vào trong rất nhanh, cô ta nũng nịu xà lòng vào anh.
” Anh làm gì mà trễ vậy? Em nhớ anh muốn chết đi được! “Vừa nói cô ta vừa cởi từng cút áo của anh.
Ngay lập tức Lục Diệp Bằng liền chụp đôi bàn tay của cô ta.
” Anh phải đợi cô ta ngủ rồi! Mới xuống đây với em được… Em từ từ,đang mang thai ngưng chuyện này đi”.
“Nhưng em muốn anh! ” Tiểu Vy không chịu cầm lấy tay anh chạm vào ngực của cô ta.
Lục Diệp Bằng không hề có cảm giác phấn khích gì hết, tâm trạng anh thật tồi tệ khi trong đầu anh luôn xuất hiện hình bóng của một người con gái luôn ngự trị trong trái tim anh.
“Em ngủ đi! Ngày mai sẽ rất mệt mỏi lắm đấy! Anh không muốn con của anh phải mệt vì những chuyện vậy đâu” Anh buông cô ta ra.
Dương Tiểu Vy nghĩ đến chuyện ngày mai, thì trong lòng sung sướng. Nụ cười luôn nở trên môi.
“Vậy anh hãy ôm em đi ngủ”.
“Được! ” Lục Diệp Bằng không từ chối.
Dương Tiểu Vy nằm xuống liền không tha đôi môi của anh, cô ta cứ cuốn cuồn cắt mút đôi môi anh, hai người trao cho nhau một nụ hôn mà theo như Lục Diệp Bằng là anh đang bố thí cho sự khát vọng dục vọng trong người của cô ta.
Anh thật sự không nghĩ người phụ nữ lại là một người d.â.m tiện đến vậy.Ai cũng có thể hôn và ai cũng có thể ngủ được.