Chỉ nghe thấy đối phương than ‘aizz’ một tiếng, Hạ Nhi lăn qua một bên, lồm cồm bò dậy, nhích người tránh Dung Lạc rất xa.
Dùng toàn bộ sức lực mà cụng đầu lên, khiến trán Hạ Nhi đỏ ửng một mảng, Hạ Nhi đưa tay lên xoa xoa trán, cắn môi tức giận đến không thể kiềm lại được, giọng tàn nhẫn uy hiếp:
“Dung Lạc! Tôi nói cho cô biết. Không được…”
“Không được thế nào?” Dung Lạc cười khẽ ngắt lời.
Dung Lạc xoay người ngồi dậy, dùng bàn tay lành lặn chạm lên trán cũng đang hơi sưng đỏ của mình, khoé môi nhếch lên độ cong yêu nghiệt rực rỡ.
Hạ Nhi cắn môi, lập tức gầm lên:
“Tránh xa tôi ra đi được không?”
Dung Lạc bỗng chống người chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nhìn bàn tay đầy máu tươi, ánh mắt xanh biếc liếc tới sau đầu Hạ Nhi.
Hạ Nhi sửng sốt.
Lúc nãy Dung Lạc dùng tay đỡ sau đầu cô, hình như chính là dùng bàn tay bị thương. Máu chảy nhiều như vậy, hẳn là dính cả lên tóc cô rồi.
Dung Lạc cười khe khẽ, chậm rãi bước tới gần Hạ Nhi, giọng nói trong trẻo lành lạnh như tiếng đàn hạc.
“Trừ yêu cầu này ra. Cái gì tôi cũng có thể thoả mãn em.”
Hạ Nhi trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm Dung Lạc không chớp mắt.
Dung Lạc đi tới, khom người cúi xuống sát khuôn mặt cô, bàn tay đầy máu tươi duỗi ra, ngón tay trắng trẻo thon dài tuyệt mỹ đưa lên chạm vào bờ môi mọng đỏ của Hạ Nhi, cười đến yêu nghiệt quyến rũ.
Xung quanh ngay lập tức có nhiều tiếng nữ nhân hét lên, giống như bị câu nói ái muội đó của Dung Lạc làm cho rung động tận tâm can.
“Dung Lạc! Đừng quá phận.” Hạ Nhi cố gắng khắc chế bạo lực, hai tay siết chặt thành nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói.
Cô cũng không thể ngay tại chỗ này ‘hành hung’ ân nhân vừa cứu mạng cô được.
Dung Lạc cười đến yêu dị, ngón tay chạm khẽ lên môi Hạ Nhi, một chút máu diễm lệ dính lên cánh môi cô, vô cùng rực rỡ, tô điểm màu sắc đôi môi đỏ mọng càng có hương vị mê hoặc lòng người.
Đúng vào lúc Hạ Nhi tưởng chừng mình không nhịn nổi nữa, mùi máu tươi nồng đậm trên môi khiến cô có cảm giác Dung Lạc đang điên cuồng không thể kiểm soát.
Bỗng nhiên giọng nói trầm thấp xen lẫn ý cười yêu dị vang lên bên tai cô:
“Tôi sẽ gặp lại em sau.”
Dứt lời Dung Lạc hạ tay xuống, chỉ lưu lại một vệt máu nhàn nhạt đỏ thẫm trên môi cô, xoay người rời đi.
Hạ Nhi hít sâu một hơi, nhìn bóng lưng Dung Lạc biến mất sau cánh cửa, phía sau Dung Lạc là Vương Luân và hơn mười người bảo vệ theo sát.
Hạ Nhi không muốn nghĩ tiếp chuyện Dung Lạc đã trở lại, lập tức chạy đến kéo An Tranh đang điên cuồng đấm bôm bốp vào mặt Khanh Long.
“An Tranh! Đủ rồi.”
Hạ Nhi kéo tay An Tranh lại, nhưng sức lực An Tranh rất lớn, gần như là điên cuồng muốn giết Khanh Long.
“An Tranh!!!” Hạ Nhi gào lên.
Ngay lập tức An Tranh bừng tỉnh, ánh mắt âm u sâu thẳm nhìn cô.
Hạ Nhi hít sâu một hơi, trầm giọng:
“Đủ rồi! Cậu đánh nữa hắn sẽ chết.”
Khanh Long vốn bị Dung Lạc doạ cho một trận vô cùng kinh hãi, lại nhìn thấy bộ dạng muốn giết chết mình của An Tranh, hắn ta bật cười, phun trong miệng ra mấy ngụm máu tươi, điên cuồng quát lên:
“Cô ta thì có cái gì tốt? Các người hết người này đến người khác yêu thích cô ta? Ha ha… An Tranh. Cô chịu đựng nổi sao? Chịu đựng nổi sao? Nhìn thấy cô ta và Khương Tình ở bên nhau. Cô chịu đựng nổi sao? Hả???”
Hạ Nhi thất sắc.
An Tranh bỗng nhiên cười lớn, cười đến không kìm lại được, giọng nói rét lạnh âm u:
“Không chịu được! Đúng. Nhưng tôi yêu cô ấy. Yêu đến mức chấp nhận thành toàn cho hạnh phúc của cô ấy. Còn cậu thì sao? Phẫn nộ căm hận muốn giết người mà Khương Tình yêu. Đó là tình yêu của cậu sao?”
Khanh Long lồm cồm bò dậy, tay đưa ra nắm lấy con dao bị gãy, cả người nhếch nhác không thể chịu nổi. Khoé môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo âm trầm.
“Chỉ cần tôi còn sống. Nhất định sẽ không thành toàn cho hai người bọn họ. Nhất định!” Khanh Long điên cuồng gào lên.
Dứt lời liền cầm cán dao lao tới An Tranh và Hạ Nhi.
An Tranh đẩy mạnh Hạ Nhi ra phía sau, tay không vụt tới nắm lấy cổ tay phải đang cầm dao của Khanh Long, dùng sức bẻ mạnh tay hắn ra sau lưng.
“Cậu điên rồi.” An Tranh giận dữ gầm lên.
Đột ngột khoé môi Khanh Long cong lên độ cong tàn bạo hung ác, tay trái vung lên, chỉ nghe tiếng ‘xẹt’ một cái.
Lưỡi dao trên tay trái Khanh Long toả ra ánh sáng lạnh, cùng máu tươi đang dính trên đó có chút kinh dị doạ người.
An Tranh kinh hoảng nhìn tay trái Khanh Long đang bị Hạ Nhi dùng tay giữ chặt.
Trên tay hắn là lưỡi dao sắc bén có dính máu.
Khanh Long không những nhặt lại cán dao bị gãy, còn cố ý giấu cả lưỡi dao.
Nếu Hạ Nhi không phát hiện ra, nhất định lưỡi dao ấy đã cứa đứt cổ An Tranh.
Hạ Nhi dùng tay còn lại chặt một lực thật mạnh vào cổ tay Khanh Long, lưỡi dao trên tay hắn rơi xuống đất, ngay lập tức cô dùng chân đá nó ra thật xa.
Khanh Long nhìn thấy con dao bị đá đi, căm hận nhìn Hạ Nhi như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
An Tranh vặn tay Khanh Long ra sau, Khanh Long điên cuồng gào lên:
“Dù có chết tao cũng không tha cho nó. Giỏi thì giết tao đi. Còn không có chết tao cũng không tha cho nó.”
An Tranh cắn môi, muốn ra tay đánh ngất Khanh Long rồi giao hắn cho cảnh sát.
“Vậy thì cậu nên chết đi. Khanh Long!”
Phía sau vang lên giọng nói ôn nhuận lạnh lẽo tựa sương tuyết.
Hạ Nhi sững sờ, ánh mắt hổ phách nhín về phía cửa.
Khương Tình dẫn theo Lam Tinh và Lam Thất, bước nhanh về phía cô.
Nữ nhân thanh lãnh tao nhã, trên người khoác một chiếc áo khoác dài màu đen, trên tay mang theo bao tay cùng màu, cả người như chìm vào hầm băng, lạnh lẽo kinh người.
Khương Tình bước nhanh tới trước mặt cô, hơi thở trên người hỗn loạn gấp gáp, một giọt sương theo tóc Khương Tình từ từ chảy xuống sườn mặt trắng nõn, rồi rơi trên cánh môi mọng đỏ của cô. Khiến nó nhìn càng giống như một cánh hoa hồng dính những giọt sương sớm của ban mai.
“Em không sao chứ?” Giọng Khương Tình xen lẫn một tia sợ hãi và run rẩy không thể che giấu được.
Hạ Nhi liếc về phía Khanh Long đang cứng đơ người nhìn Khương Tình chằm chằm, mở miệng đáp:
“Em không sao.”
An Tranh đứng bên cạnh đột nhiên cười lạnh, thấp giọng:
“Cậu đến sớm đấy.”
Khương Tình nghe thấy giọng nói chế nhạo kia, trầm mặc một chút rồi lạnh giọng:
“Chuyện này phải cảm ơn cậu. An Tranh. Hàn Tịch vì cậu mà không theo sau cô ấy. Giao cô ấy cho cậu liền ra nông nỗi này. Cậu thật sự rất có bản lĩnh.”
Hạ Nhi trầm mặc, nhìn thần sắc An Tranh trở nên có chút tự trách, lập tức nhỏ giọng:
“Không phải do An Tranh.”
Khương Tình nhíu mày, nhìn chằm chằm Hạ Nhi trầm giọng:
“Em biết tôi nghe tin đã sợ hãi đến mức nào không? Từ Thành B sang tới đây tôi còn điều động cả trực thăng đấy. Em tuỳ hứng một mình ra ngoài không mang theo vệ sĩ, một An Tranh sẽ bảo vệ được em sao?”
Hạ Nhi tự biết mình có lỗi, nhưng cô cũng không muốn như vậy, làm sao cô biết được sẽ có một Khanh Long điên cuồng muốn giết cô xuất hiện tại đây chứ?
Bỗng nhiên bị quở trách la mắng, cô có chút tủi thân, chỉ im lặng trầm mặc không nói một lời.
Khương Tình nhìn vẻ mặt chán nản của Hạ Nhi, có chút không nỡ.
Khanh Long cũng vì cô nên mới nổi điên lên như vậy, chuyện này cũng không nằm trong dự tính của cô, trách mắng Hạ Nhi cũng vì quá lo lắng nên không kiềm chế được cảm xúc.
“Hạ Nhi…” Giọng Khương Tình mềm nhẹ hẳn đi.
Hạ Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách nhàn nhạt không nhìn ra cảm xúc.
Khương Tình thở dài một tiếng, tay đưa lên quấn nhẹ lọn tóc nâu nhạt bên sườn mặt non mịn của Hạ Nhi, ánh mắt nâu sẫm liếc nhìn vệt máu tươi nhàn nhạt trên môi cô, đột ngột sắc mặt tối sầm lại, âm u như bão lớn sắp kéo tới, chuyển động ngón tay, vuốt nhẹ theo viền cong của đôi môi cô, sau đó miết mạnh lau đi.
“Đau..” Hạ Nhi nhíu mày, giọng hơi bất mãn.
Khương Tình khắc chế sự cuồng nộ trong lòng mình, cúi đầu xuống dùng chóp mũi cọ nhẹ trên chóp mũi của cô, tựa như một lời yêu thương an ủi, mặt hai người chỉ cách nhau một khe hở nhỏ, giọng nói Khương Tình tràn ngập khắc chế, ôn nhu mềm nhẹ nhưng không giấu được sự bất an cùng sợ hãi:
“Hạ Nhi! Đừng rời khỏi tôi. Được không?”