Mấy ngày sau mọi người đều bận rộn đi mua nhà ở riêng, đến nhiệm sở nhậm chức.
Gia quyến của Tiền Bất Thu và hai đồ đệ cũng đã chuyển hết tới kinh thành, bọn họ cũng đã mua nhà ở ngay phụ cận Ngũ Vị đường. Công việc của Tiền Bất Thu ở thái y viện rất bận, không có thời gian quan tâm đến công việc của dược đường nên ông ta không mở lại Tế Thế đường. Tiền Bất Thu để Hàm Đầu cùng Diêm Diệu Thủ ở Ngũ Vị đường làm đại phu, vừa trợ giúp, vừa theo sư tổ Đỗ Văn Hạo học y thuật.
Bàng Cảnh Huy dù làm quan ở Khai Phong phủ nhưng chỉ là một tá quan, ông ta không được cấp tư dinh ở nha môn, phải mua nhà ở bên ngoài. Trang viện của Đỗ Văn Hạo rất lớn, nhưng vì Bàng Vũ Cầm đã gả cho Đỗ Văn Hạo, gia đình Bàng Cảnh Huy không tiện ở trong nhà con rể. Được Chiêm Đề giúp đỡ mua hộ một trang viện gần Ngũ Vị đường của Đỗ Văn Hạo. Bàng Cảnh Huy chuyển cả gia đình tới đó.
Trang Huýnh Mưu cũng đã mua được trang viện ưng ý, đưa cả nhà đến đó ở.
Mị Nhi đi theo hai tiểu thiếp của Trang tri huyện bắt đầu một cuộc sống mới. Mấy ngày này nàng bận bịu thu xếp nhà cửa.
Hôm nay Mị Nhi đang cùng hai tiểu thiếp của Trang Huýnh Mưu, Thư Điệp và Mộng Hàn cười nói chạy lăng xăng. Đột nhiên nàng cảm thấy tim đập thổn thức, hơi thở nặng nề, không còn chút sức lực nào, chân trái và cả tay trái tê dần, cảm giác như không phải là mình nữa. Nàng lảo đảo mấy bước, hai tay quờ quạng cố bám vào hành lang.
Hai tiểu thiếp của Trang Huýnh Mưu thấy sắc mặt Mị Nhi nhợt nhạt vội vàng hỏi: “Muội làm sao vậy?”
Một tay Mị Nhi giơ lên khó nhọc tháo cây trâm cài đầu, rồi nàng cởi đôi hài thêu. Mị Nhi dùng cây trâm đâm vào huyệt Thái khê.
Thư Điệp hỏi: “Muội làm gì vậy?”
Mị Nhi không nói gì tiếp tục đâm vào. Lát sau nàng thở gấp nói: “Muội thấy tinh thần hoảng hốt. Đỗ tiên sinh đã nói muội có bệnh ở ngực. Muội không cho là thật. Mấy ngày nay thường xuyên tái phát, mỗi lần xảy ra muội thấy trống ngực liên hồi, hơi thở nặng nề, tay chân vô lực. May mắn Đỗ tiên sinh đã dạy muội phương pháp dùng ngân trâm cấp cứu, có thể làm bệnh nhẹ đi, nhưng chỉ được mấy ngày là lại tái phát”.
“Vậy sao muội không đến tìm tiên sinh để ngài xem bệnh cho?”
“Mấy hôm nay tiên sinh rất bận, mỗi lần muội đến đó đều không dám nói, dù sao bệnh của muội không nặng lắm, đợi qua mấy ngày này Đỗ tiên sinh thư thái muội sẽ nói”.
“Muội đúng là! Đau ngực không thể đùa được. Đi, chúng ta cùng đến tìm Đỗ đại phu xem bệnh cho muội”.
Trang Huýnh Mưu đến nha môn làm việc. Ba người không thông báo cho ông ta biết. Mỗi người ngồi một kiệu, mang theo mấy nha hoàn đi tới Ngũ Vị đường của Đỗ Văn Hạo.
Mấy người xuống kiệu đi vào bên trong dược đường, chỉ thấy Diêm Diệu Thủ, Hàm Đầu, Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi đang xem bệnh cho bệnh nhân. Đỗ Văn Hạo không ở đó.
Thư Điệp hỏi Bàng Vũ Cầm: “Tấu tử, Đỗ tiên sinh đâu?” (Tấu tử là chị dâu)
Bàng Vũ Cầm nói: “Phu quân ta đến thái y cục. Hôm nay có công văn của thái y cục chính thức bổ nhiệm chàng làm trợ giáo. Đáng lẽ chàng phải trở về vào giờ ngọ. Không biết có chuyện gì mà giờ chàng chưa về?”
“Muội muội của ta bị đau ngực. Muội ấy nói trước đây Đỗ tiên sinh đã xem bệnh cho muội muội. Bây giờ bệnh cũ tái phát. Chúng ta muốn mời Đỗ tiên sinh xem bệnh cho muội ấy. Nếu tiên sinh không ở nhà, chúng ta sẽ chờ một lát”.
Tuyết Phi Nhi không có cảm tình với Mị Nhi, thấy Mị Nhi ôm ngực nhăn nhó nhưng vẫn hiện lên dáng vẻ mềm mại, hấp dẫn làm cho nam nhân phải đau lòng nên nàng cảm thấy tức giận. Tuyết Phi Nhi lạnh lùng nói: “Không sao, ca ca ta không ở đây thì vẫn còn ta. Ta sẽ xem bệnh”.
“Ngươi……?” Thư Điệp do dự một lát rồi nàng liếc mắt nhìn Mị Nhi.
“Sao? Coi thường y thuật của ta à? Nói thật cho ngươi biết nếu người bệnh là nữ nhân, dù ca ca ta có ở nhà thì chúng ta cũng xem bệnh trước, sau đó ca ca mới kiểm tra lại. Bây giờ các ngươi không để ta xem, lát nữa ca ca trở về thì đừng trách ta không nói trước”.
Mị Nhi biết Tuyết Phi Nhi và Đỗ Văn Hạo đã kết bái huynh muội, tính cách nàng lại tinh quái, không thể đắc tội với nàng được nên miễn cưỡng nói: “Vậy làm phiền muội muội”.
Mị Nhi uyển chuyển đi tới, nàng ngồi xuống cạnh bàn, tay đặt lên cái gối. Chưa kịp nói gì đã bị Tuyết Phi Nhi đập nhẹ vào tay.
Tuyết Phi Nhi lạnh lùng nói: “Người chưa bao giờ khám bệnh à? Đại phu xem bệnh, trước tiên là vọng chẩn, tiếp theo là văn chẩn, sau đó là vấn chẩn, cuối cùng mới bắt mạch (vọng-nhìn, văn-nghe, vấn-hỏi). Vọng, nghe, hỏi và bắt mạch phải làm theo trình tự. Nếu làm lung tung, chỉ cần nhìn cũng biết không phải là lương y mà là dong y. Dù ta học y thuật chưa lâu, ca ca ta là thần y, danh sư xuất cao đồ……., ta dù không phải là đồ đệ của ca ca nhưng xem bệnh cũng phải tuân theo trình tự này”.
Mị Nhi cố gắng nhẫn nhị nghe Tuyết Phi Nhi nói một thôi một hồi, mãi sau nàng mới cắt ngang được: “Vậy cứ làm theo ý của muội đi”.
Lúc này Tuyết Phi Nhi mới nghiêng đầu quan sát Mị Nhi: “Sắc mặt ngươi tái nhợt, nhưng môi lại đỏ thắm. Khí huyết hư nhược, nhưng lại có hiện tượng thống huyết, nguy chứng. Thập phần nguy hiểm!”
Mị Nhi cau mày nói: “Muội muội, sắc mặt ta tái nhợt là do bẩm sinh. Nhưng môi đỏ thắm có cần phải lau đi không?”
“Không đúng! Ngươi đánh môi hồng thì cũng phải đánh má hồng mới đúng. Vì sao sắc mặt vẫn trắng nhợt như mặt quỷ vậy?”
“Từ nhỏ mặt ta đã tái nhợt như thế, không đánh phấn được……”.
“Thật kỳ lạ. Mặt ngươi như hoa đào, môi ngươi lại đỏ hồng. Tại sao vậy? Ha, ha, ta biết rồi vì đôi tay ngọc ngà ngàn người gối, đôi môi đỏ thắm vạn người “thơm”. Nguyên nhân cái miệng nhỏ nhắn của ngươi bị nhiều nam nhân trêu đùa, bị phai mầu nên nhan sắc sớm tàn phai. Tạo hóa thật trêu ngươi! Ha ha ha”.
Mị Nhi cau mày, mắt hiện lên sự tức giận nhưng ngay lập tức biến mất. nàng nói khẽ: “Tỷ tỷ mệnh bạc đã để cho muội muội chê cười”.