Những người còn lại nhìn thấy tình huống này, động tác chần chờ, mặc dù không có lui ra, nhưng cũng không tiếp tục tùy tiện tiến lên, đứng vây xung quanh.
Cho dù ai cũng không nghĩ tới, một con nhóc nhỏ bé sẽ bộc phát sức lực kinh người như vậy.
Giang Minh Kiệt cũng là kinh ngạc không thôi, một giây sau, phát hiện Mộc Ân đúng là chạy thẳng về hướng anh ta.
Anh ta lui về sau hai bước, quát: “Các người còn nhìn? Phải xử nhanh lên cho tôi!”
Mấy người kia bình thường đều là người đi theo Giang Minh Kiệt, nghe lời này, mặc dù trong lòng kháng cự, cũng vẫn là nhào tới.
Chu Mạc Viễn vốn nghĩ rằng giết giặc phải bắt vua trước, đương nhiên là phải bắt được Giang Minh Kiệt, nhưng vẫn phải nghênh đón mấy người này trước.
Anh tự nhận sức chiến đấu của bản thân không có vấn đề, nhưng Mộc Ân dù sao cũng là thân thể con gái, quyền cước cũng không có sức lực bằng đàn ông.
Một hồi sau, mặc dù quật ngã ba người, Chu Mạc Viễn cũng dần dần đuối sức, mà trước đó hai người bị gạt ngã, lại như tro tàn cháy bùng lên.
Chu Mạc Viễn lui về sau mấy bước, thở dốc một hơi.
Giang Minh Kiệt thấy thế, kêu lên: “Tiến lên, lột sạch cô ta, hôm nay ông đây nhất định phải cho cô ta biết thế nào là lợi hại.”
….
Trần Uyển Di chưa hề hận chân ngắn bằng giấy nhỏ bé của mình, vốn dĩ cô từng cảm thấy thân thể giấy nhỏ nhắn lại đáng yêu, bây giờ chạy thực sự quá chậm.
Thỉnh thoảng một trận gió thổi qua, còn hết sức dễ dàng làm cô chệch hướng.
Từ rừng đào chạy về nơi ở của Lâm Như Uyên, cô không rõ mất bao lâu, thật vất vả từ khe cửa tiến vào phòng của Lâm Như Uyên, Lâm Như Uyên đang ngồi ở trên giường xem kịch bản.
Trần Uyển Di vội vàng bò lên trên giường, nhảy đến trước mặt Lâm Như Uyên: “Như Uyên, Tiểu Như Uyên, Ân Ân gặp nguy hiểm, cậu nhanh đi cứu em ấy.”
“…” Lâm Như Uyên nhìn người giấy trước mặt vung vẩy cánh tay nhảy nhót tưng bừng, cả người vừa sợ lại kinh ngạc, kém chút ngớ ngẩn.
“Mày… biết nói chuyện sao?” Biểu cảm mơ hồ hỏi.
“Tôi đương nhiên biết nói chuyện, tôi vẫn luôn biết nói chuyện.” Trần Uyển Di vội vàng nói: “Những điều này chờ nói sau! Nhanh đến rừng đào đi, còn trễ nữa cũng không biết Ân Ân bị làm gì và đưa đi đâu rồi?”
Lâm Như Uyên kịp phản ứng, vội vàng nhảy xuống giường, vừa muốn chạy ra ngoài, nghĩ đến cái gì, xoay tay lại nâng người giấy nhỏ lên, bước nhanh rời khỏi phòng.
Trên đường, Trần Uyển Di giải thích đơn giản cho Lâm Như Uyên một chút chuyện như thế nào, Lâm Như Uyên bỏ cô vào trong túi, chạy với tốc độ như thi điền kinh.
Đến lúc đến rừng đào, xa xa liền thấy đèn pin sáng tỏ trong rừng, mơ hồ nghe được giọng nói quen thuộc của Lục Phong Miên.
Lâm Như Uyên yên tâm một chút, chạy đến gần, mới nhìn rõ người trong rừng.
Lục Phong Miên ôm Mộc Ân trong lòng, Phó Dũng đỡ Giản Thi, Giang Minh Kiệt cộng thêm mấy tên ma cà bông* ngược lại nằm rạp xuống đất, không biết sống chết.
*Ma cà bông: kẻ không nhà không cửa, không nghề nghiệp lang thang đây đó kiếm ăn.
“Phong Miên!” Lâm Như Uyên chạy lên: “Ân Ân thế nào rồi?”
Nói rồi bắt lấy tay Mộc Ân, phát hiện vô cùng lạnh buốt, sắc mặt Mộc Ân cũng rất yếu ớt đi, nhưng hô hấp nhẹ nhàng, trên người cũng không có tổn thương, nhìn xem chỉ là hôn mê.
“Thật xin lỗi!” Lâm Như Uyên tự trách: “Tôi không biết Ân Ân lại đột nhiên tới đây, cũng là do lần trước tôi không có xử lý xong chuyện của Giang Minh Kiệt.”
“Đi về trước đi.” Lục Phong Miên không nhiều lời, ôm Mộc Ân rời đi.
Sau khi trở lại phòng không lâu, Mộc Ân ung dung tỉnh lại.
Sau khi cô bị Chu Mạc Viễn bám vào, ký ức đều là mơ hồ, chỉ là mơ hồ có ấn tượng cảm giác tay cùng chân đá người rất đau, bị đạp đến rất đau, sau đó Lục Phong Miên như từ trên trời giáng xuống, ôm lấy cô.
Trong một khắc Chu Mạc Viễn từ trong cơ thể cô bị đẩy ra ngoài, cô liền té xỉu, sau đó đám người Giang Minh Kiệt kia rốt cuộc làm sao, cũng chưa từng biết được.
“Chú Lục…anh trai…” Cô thấy Lục Phong Miên cùng Lâm Như Uyên đều canh giữ ở đầu giường, nhẹ nhàng thở ra, ngồi dậy.
“Em không sao chứ Ân Ân?” Lâm Như Uyên vô cùng sốt ruột: “Phong Miên tìm bác sĩ tư nhân rồi một lát sẽ đến, thân thể có chỗ nào khó chịu nói ngay, tuyệt đối đừng kìm nén.”
“Em không sao, chỉ là có chút lạnh.” Mộc Ân nói, khi nói chuyện kéo chặt áo khoác ngoài.