Cổ Lượng phun ra một ngụm máu, không ngừng ho khan, chỉ vào Lăng Hàn, nếu như ánh mắt có thể giết người, Lăng Hàn tất đã đứt đoạn thành vạn mảnh.
Hắn tức a, trước đó Lăng Hàn căn bản không gọi hắn sư huynh, hiện tại lại gọi, đây là tôn kính hắn sao? Vốn là đánh mặt của hắn!
Đều nói làm người lưu một đường, ngày sau gặp lại dễ nói chuyện, ngươi làm đoạn tuyệt như thế, là muốn trở thành toàn viện công địch sao?
– Sau này, đừng động một chút là gọi đánh gọi giết, ngoan a!
Lăng Hàn vỗ lên mặt Cổ Lượng một cái, sau đó đứng lên, hắn còn muốn đi nghe Minh Tâm Thánh Nhân truyền đạo.
Đại Hắc Cẩu cũng chạy theo, nhưng đi mấy bước, rồi lại không nhịn được vòng trở về, ở bên cạnh đầu của Cổ Lượng vén chân sau lên, một cột nước nhất thời bão tố đi ra.
Cái gọi là chó không bỏ được thói quen đái bậy, gặp phải mục tiêu liền không nhịn được đánh ký hiệu, này là bản năng a.
Lúc này Đại Hắc Cẩu mới hài lòng uốn éo cái mông đuổi theo Lăng Hàn, nhưng ý thức được mình là Đại Cao Thủ a, Đại Cao Thủ nào có bốn cái chân, lúc này lại đứng thẳng người lên, ra dáng đi tới.
Đáng thương Cổ Lượng, thổ liền mười ba ngụm huyết, thân thể co giật, ngất đi.
Lăng Hàn kỳ thực nhìn thấy, nhưng không có ngăn cản.
Thứ nhất chuyện không liên quan tới hắn, thứ hai hắn không có trêu ai chọc ai, là Cổ Lượng tự mình đưa tới, bị làm mất mặt, tự rước lấy nhục mà thôi.
– Tiểu Hắc, ngươi thật hèn hạ!
Lăng Hàn tự đáy lòng nói, cái gì lão nhân sâm, con thỏ, ở trước mặt Đại Hắc Cẩu chính là con cháu.
– Bản tọa đây là có cá tính, ngươi còn dám nói chữ hèn hạ, cẩu gia cùng ngươi gấp!
Đại Hắc Cẩu liếc cái cổ của Lăng Hàn:
– Tiểu Hàn Tử, ngươi thật không suy tính một chút làm vật cưỡi của bản tọa sao, bản tọa có thể truyền cho ngươi công pháp vô thượng!
– Cút!
Lăng Hàn một cước đá ra, nhưng Đại Hắc Cẩu cực kỳ cơ linh, một cái chó sủa, đã sớm né tránh.
Một người một chó nghênh ngang rời đi.
Bốn phía đầu tiên là yên tĩnh, sau đó bùng nổ ra âm thanh kinh thiên động địa.
– Trời của ta, Cổ sư huynh thất bại!
– Hơn nữa là thảm bại!
– Sao có thể có chuyện đó, Cổ sư huynh là Hằng Hà Cảnh trung cực vị hậu kỳ, hơn nữa ở trong người khắc xuống Âm Dương Ngũ Hành Trận, làm sao có khả năng không địch lại một Tinh Thần Cực Cảnh?
– Ta coi như tận mắt thấy, cũng hoàn toàn không thể tin được!
– Chẳng lẽ phải điều động sư huynh đại cực vị sao?
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đột nhiên có một loại cảm giác, ngay cả đại cực vị đến cũng không nhất định trấn áp được.
Bọn họ tứ tán rời đi, vội vã truyền tin tức kinh người này cho càng nhiều người, Lăng Hàn thật nhất phi trùng thiên, ngay cả Hằng Hà Cảnh trung cực vị cũng ép không được.
Lại nói Lăng Hàn cùng Đại Hắc Cẩu một đường đi tới trên quảng trường trung tâm Vũ Viện, ở giữa quảng trường có một đài sen cao ba trượng, trên đài sen không có người, nhưng bốn phía thì đông nghịt ngồi đầy.
Minh Tâm Thánh Nhân còn chưa tới, truyền đạo chưa bắt đầu.
Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng coi như không có bỏ qua thời gian.
– Tiểu Hắc, ngươi thật giống như ở đây sống rất khá a?
Hắn nhìn Đại Hắc Cẩu hỏi, con chó hoang này cũng không có được Thánh Nhân nào thu nhận, nhưng mấy lần đều thấy nó ở trong Vũ Viện gây sự sinh sự, lại không có ai quản.
Vèo, thân hình hắn lóe lên, tránh thoát Đại Hắc Cẩu đột nhiên cắn tới.
Đại Hắc Cẩu hừ một tiếng nói:
– Gọi Hắc Gia! Hắc Gia có hiểu hay không?
Lăng Hàn chỉ cười ha ha, coi như không nghe thấy.
– Bản tọa là điềm lành của thiên địa, người gặp người thích.
Đại Hắc Cẩu nói khoác không biết ngượng.
Lăng Hàn thật muốn một cước đạp qua, ngươi còn người gặp người thích, nếu là ném nó ra ngoài, người muốn giết nó tuyệt đối có thể xếp thành một trường long, Mộc Đồ Tinh cũng có thể nhiễu mấy vòng.