Lão hoàng đế sắp băng hà, tự nhiên sẽ liên quan tới chuyện tân hoàng.
Quốc chủ Gia Lan Quốc sống cả đời có mấy ngày đứa con nối dõi, nếu như cộng thêm cháu trai và cháu cố…
Trong rất nhiều con nối dõi chỉ có hai người có tư cách kế thừa quốc vị.
Hai người này là Gia Thân hoàng tử và Gia Nhạc hoàng tôn.
Gia Thân hoàng tử lớn tuổi, tu vị Thánh Chủ đỉnh phong, hắn sống nhiều năm như vậy đương nhiên có thế lực của mình rồi..
Mà Gia Nhạc hoàng tôn tuổi nhỏ một chút, tu vị Thánh Chủ sơ kỳ, hắn xem như nhân tài mới xuất hiện, thiên phú của hắn vượt qua Gia Thân hoàng tử, hắn có thế lực yếu, hiện tại Gia Thân cùng Gia Nhạc hai người có người ủng hộ của mình, ngôi vị hoàng đế nằm trong tay ai còn khó nói!
Mà còn có một tin tức khiến Lâm Minh chú ý–
Huyết Nguyệt, cũng chính là Nguyệt phi nương nương, chính là do Gia Nhạc hoàng tử hiến cho quốc chủ Gia Lan Quốc .
Gia Nhạc tiến hiến Nguyệt phi thì quốc chủ Gia Lan Quốc đã thọ nguyên không nhiều, căn bản vô tâm nạp thiếp, nhưng mà hắn vẫn phong thành Nguyệt phi nương nương, không hề nghi ngờ đây cũng là quốc chủ Gia Lan Quốc bồi dưỡng thế lực ủng hộ cho Gia Nhạc hoàng tôn.
Lâm Minh hoài nghi, quốc chủ Gia Lan Quốc cố ý mơ hồ thân phận người kế vị, nhìn xem hắn hoàng tử hoàng tôn tranh giành ngôi vị hoàng đế này ai là người hiền năng.
Đây là chuyện có thể hiểu được, quốc chủ Gia Lan Quốc có ngồi vững vị trí hay không một là cần thực lực, thứ hai là năng lực, muốn ngồi vững vàng vị trí quốc chủ hoặc là mau chóng tăng thực lực của mình lên Giới Vương, hoặc là bản thân có đầy đủ thủ đoạn và tâm cơ, có thể bồi dưỡng ra thế lực của mình đảm đương một phía.
– Lâm Minh, chúng ta làm sao bây giờ?
Trong Vọng Nguyệt lâu, Tiểu Ma Tiên ngồi ở trên ghế dài, một tay đang chống cằm, có chút phát sầu, bọn họ tới Gia Lan Quốc nhiều ngày như vậy, Thương Khung Phách Điển không thấy tăm hơi.
– Tạm thời không có biện pháp gì, chỉ có thể chờ.
Lâm Minh trả lời, hắn không có sốt ruột, kỳ thật lúc quay lại Vọng Nguyệt lâu thì Huyết Nguyệt tuy có gặp hắn một lần, nhưng mà thái độ rõ ràng lãnh đạm một ít.
Đối với Huyết Nguyệt mà nói Lâm Minh tuy là trẻ tuổi tuấn kiệt đáng giá kết giao, tương lai tiền đồ bất khả hạn lượng, nhưng mà chuyện tương lai không thể giải quyết chuyện khẩn cấp của Huyết Nguyệt.
Huyết Nguyệt hiện tại thân trong hoàng cung Gia Lan, đối mặt áp lực trùng trùng điệp điệp, còn phải đề phòng đấu tranh lợi ích trong tổ chức sát thủ Thiên La!
Thế nhưng mà hết lần này tới lần khác Huyết Nguyệt bởi vì bị bộ hạ phản bội, bản thân bị tổn thương, đây chính là nguy cơ to lớn.
Trong mắt Huyết Nguyệt xem ra, nếu như “Sư phụ” của Lâm Minh nguyện ý ra tay giúp chỉ là việc tiện tay mà thôi, nhưng mà nếu như sư phụ Lâm Minh không ra tay, chỉ cần tiểu bối như Lâm Minh mà nói với nàng chẳng có ý nghĩa gì.
Cho nên Lâm Minh lần thứ hai tới Vọng Nguyệt lâu, Huyết Nguyệt chẳng qua là tiếp kiến theo lễ phép, bảo một tiểu thái giám mang Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên an trí trong sương phòng, cơ bản không gặp Lâm Minh.
Cứ như vậy qua năm ngày, Lâm Minh vẫn không có gặp mặt Huyết Nguyệt.
Trong Vọng Nguyệt lâu, Lâm Minh tùy ý đi lại cũng không thể, dù sao khắp nơi đều là nữ quyến, không cẩn thận sẽ thấy xuân quang.
Tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp.
Nhưng mà Lâm Minh rất rõ ràng chính mình và Huyết Nguyệt vốn không quen biết, hắn không cầm ra điều kiện khiến Huyết Nguyệt động tâm là không được, muốn thần võ vô thượng màHuyết Nguyệt trân tàng là chuyện không có khả năng.
Cho nên Lâm Minh không có nhắc tới chuyện Thương Khung Phách Điển, cứ như vậy an tâm ở trong Vọng Nguyệt lâu, mỗi ngày ngồi xuống điều tức thì song tu với Tiểu Ma Tiên, hoặc là tinh luyện thần văn thuật của mình.
Thời gian mười ngày chậm rãi trôi qua, trong nháy mắt Lâm Minh ở trong Vọng Nguyệt lâu nửa tháng.
Lúc sáng sớm có một nha hoàn đẩy cửa đi vào, buông nước rửa mặt, nàng nhìn qua Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên, nhìn thấy hai người ở trên giường bộ dáng lười biếng đi xuống, trong mắt hiện ra một tia xem thường.
Nàng dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra tối hôm qua hai người làm cái gì.
Trong nội tâm của nha hoàng cũng thừa nhận Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên có thể xem như nhântrung long phượng, ông trời tác hợp cho, nhưng mà bọn họ cứ ăn chùa ở không, mặt dày mày dạn ở lại Vọng Nguyệt lâu không đi, ở lại cũng nửa tháng rồi, không có chút ý tứ rời đi, mỗi ngày ăn uống vẫn do nàng chiếu cố mà không có chút chỗ tốt nào, nàng cảm thấy khó chịu.
Hơn nữa nàng nhìn ra được chủ tử của mình không có để ý tới hai người này, vì vậy trong nội tâm nàng ẩn ẩn xem Lâm Minh cùng Tiểu Ma Tiên trở thành ăn ở chùa.
– Ta nói… Công tử tiểu thư, các ngươi có ý định ở tới khi nào?
Tiểu nha hoàn này từ nhỏ có thể được chọn vào hoàng cung, đương nhiên sẽ không khó coi, bộ dáng mười mấy tuoir nhưng thanh thuần dễ thương.
Lâm Minh mỉm cười, nhìn ra tâm tư của tiểu nha hoàn, nói:
– Như thế nào, ngươi muốn chúng ta nhanh đi sao?
Bị nói toạc ra tâm tư thì tiểu nha hoàn cũng không quẫn bách, nàng nói ra:
– Đây là hậu cung, bình thường sẽ không cho nam nhân tiến vào, tuy Nguyệt phi nương nương thân phận đặc thù, có đặc quyền cho phép ngươi vào, nhưng mà ngươi cũng không thể ở chỗ này, định phá hư quy củ đúng không?
– Nói có đạo lý.
Lâm Minh cười gật đầu, nhưng vẫn không có ý đi, có chút dầu muối không tiến.
Tiểu nha hoàn chu miệng, tức giận ném khăn trắng vào trong chậu rửa mặt, bọt nước tung tóe.
Nàng đang muốn phẩy tay áo bỏ đi, đúng lúc này bên ngoài Vọng Nguyệt lâu có làn điệu kéo dài vang lên,
– Ý chỉ của hoàng hậu, tuyên Nguyệt phi nương nương vào cung tiếp kiến!
Đây là âm thanh của thái íam, thập phần có lực xuyên thấu, truyền khắp cả Vọng Nguyệt lâu, tiểu nha hoàn nghe âm thanh này thì thân thể run lên, thiếu chút nữa trượt chân.