Dù sao, Nhân Yêu hai tộc tuy rằng không cho phép công khai kết hợp, nhưng một số cường giả Yêu tộc lại thích đùa bỡn mỹ nữ Nhân tộc, đây là chuyện rất bình thường, trong phủ một cường giả Yêu tộc nào mà không có mấy mỹ nữ Nhân tộc làm đồ chơi? Chỉ có điều mọi người đối với chuyện này biết thì để ở trong lòng, không công khai mà thôi.
Chỉ cần Ba Hạc có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh, thì có kết hợp với một cô gái nhân loại tính là gì.
Còn không đợi bà nói rõ cùng Ba Hạc, thì phát sinh chuyện bất hạnh.
Cô gái Nhân tộc kia trong một lần tấn thăng tiểu cảnh giới ở thời điểm mấu chốt bị tẩu hỏa nhập ma, chết bất đắc kỳ tử…
Ba Hạc biết được tin tức này mất hết lòng tin, đồng thời cũng nổi giận không thể kiềm cế.
Lão theo bản năng nghĩ rằng cô gái mình âu yếm sở dĩ bị tẩu hỏa nhập ma, khẳng định không thoát được quan hệ với Xích Nguyệt lĩnh chủ, có lẽ là do lĩnh chủ đại nhân âm thầm động tay động chân gì chăng?!?.
Vì thế lão đại náo Bán Nguyệt Sơn, đi tới tẩm cung của Xích Nguyệt, ngay mặt giằng co với bà ta.
Rồi trong tẩm cung rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không có người nào biết được, chỉ có điều đợi đến lúc Xích Nguyệt đại nhân đi ra, liền tuyên bố: Ba Hạc vong ân phụ nghĩa, kẻ dưới phạm thượng, bị bà tự tay đánh chết.
Từ đó về sau, 200 năm qua Ba Hạc im bặt tin tức. Thẳng đến lần này lão mới chủ động hiện thân trong Huy Nguyệt Thành.
– Nói như vậy… năm đó Xích Nguyệt lĩnh chủ cũng không có đánh chết Ba Hạc, ngược lại tha cho lão một đường sống ư? Dương Khai như có điều suy nghĩ.
– Hẳn là như vậy! Phiến Khinh La nhẹ gật đầu: – Nghĩa mẫu là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, nếu bà thực sự có ý muốn giết Ba Hạc, Ba Hạc hẳn phải chết không thể nghi ngờ, tuyệt đối không thể còn sống!
Dương Khai khẽ gật gật đầu.
– Dương Khai…
Phiến Khinh La bỗng nhiên nhẹ giọng kêu một tiếng.
– Hả?
– Huynh nói xem… cô gái Nhân tộc bị tẩu hỏa nhập ma, chết bất đắc kỳ tử kia… rốt cuộc có liên quan với nghĩa mẫu hay không?
– Ta làm sao biết được, chuyện hơn 200 năm trước, chỉ sợ trừ đương sự ra, không có người nào biết được! Dương Khai mỉm cười, bỗng nhiên thấy vẻ lo lắng hiện ra trên mặt Phiến Khinh La, trong lòng vừa động, thấp giọng hỏi: – Nàng đang lo lắng gì thế?
Phiến Khinh La chậm rãi lắc đầu, cố nặn ra vẻ mỉm cười nói: – Không có gì! Đúng rồi, huynh phải cẩn thận tên Di Thiên kia. Ta nghe nói huynh ở Huy Nguyệt Thành đã xảy ra chút xung đột với hắn. Tên Di Thiên này tâm cao khí ngạo, huynh đắc tội với hắn, hắn sẽ tuyệt đối không từ bỏ ý đồ!
– Yên tâm đi, hắn không có biện pháp bắt ta! Dương Khai cười ngạo nghễ.
Hai người lại nói chuyện một hồi, Phiến Khinh La mới đứng dậy rời đi.
– Sư đệ, kế tiếp chúng ta phải làm sao? Chờ đến lúc Phiến Khinh La đi khuất, Hạ Ngưng Thường mới nhẹ giọng hỏi.
– Còn chưa nghĩ ra! Dương Khai mỉm cười nói. Hắn tìm mọi cách đi vào hành cung, chủ yếu là muốn nhìn xem Phiến Khinh La sống như thế nào, giờ này thấy nàng hết thảy mạnh khỏe, địa vị tôn sùng, tự nhiên cũng yên lòng rồi.
– Vậy đệ có định mang theo Khinh La tỷ tỷ rời đi không? Hạ Ngưng Thường lại hỏi.
– Ta không có ý định như vậy! Bất quá cứ nhìn theo ý của nàng đi! Thật ra ta cảm thấy, nàng ở lại chỗ này có lẽ tốt hơn. Dù sao nơi này là Yêu Tinh, vô cùng có lợi đối với tu luyện cùng tương lai phát triển của nàng!
– Ừm! Hạ Ngưng Thường nhẹ gật gật đầu.
Nghe chuyện Ba Hạc, nàng lập tức hiểu rõ, nếu như Dương Khai thật cố ý muốn mang đi Phiến Khinh La, nhất định sẽ khó khăn tầng tầng lớp lớp. Cái chết của cô gái Nhân tộc yêu thương Ba Hạc kia, rốt cuộc có liên quan với Xích Nguyệt lĩnh chủ hay không, không có người nào biết, nhưng nếu quả thật đúng là Xích Nguyệt lĩnh chủ âm thầm hạ thủ thì sao…
Hạ Ngưng Thường hiểu rõ vừa rồi tại sao Phiến Khinh La lộ ra vẻ lo lắng, rõ ràng là nàng ta sợ Dương Khai sẽ dẫm vào vết xe đổ của cô gái Nhân tộc kia.
Vì tương lai của nghĩa nữ mình, nói vậy Xích Nguyệt lĩnh chủ sẽ không ngại giết chết một nam nhân Nhân tộc.
– Tuy nhiên nếu đã tới đây thì dĩ nhiên trước phải cướp đoạt một số vật tư đặc sản ở nơi này rồi tính sau!
Dương Khai nhìn Hạ Ngưng Thường cười tủm tỉm nói: – Tiểu sư tỷ, chuyện này chỉ sợ phải mượn trợ lực của tỷ!
– – – – – – – – –
Phiến Khinh La ra phòng khách, liền dẫn Bích Lạc đi thẳng tới tẩm cung của Xích Nguyệt.
Nàng được Xích Nguyệt coi trọng, bồi dưỡng xem thành người nối nghiệp trong tương lai, ở trong hành cung đi lại tự nhiên không người nào dám ngăn cản, tất cả võ giả Yêu tộc gặp nàng đều rối rít hành lễ, rất cung kính.
Đi tới ngoài tẩm cung, Phiến Khinh La vừa lúc gặp nam nhân eo gấu lưng hổ, cường tráng như tháp sắt kia, hắn đứng ở ngoài tẩm cung, mày nhíu sát thành một đoàn, thân mình nghiêng một bên dường như đang lắng tai nghe cái gì.
– Dục Hùng! Phiến Khinh La đi tới, hô một tiếng.
Nghe tiếng kêu, Dục Hùng giật mình vội vàng xoay người, giơ một ngón tay đặt ở bên miệng xuỵt một tiếng.
– Huynh làm cái gì lén lén lút lút ở trước tẩm cung của nghĩa mẫu như vậy, huynh coi chừng cẩn thận kẻo nghĩa mẫu biết đấy! Phiến Khinh La nhíu chân mày, nhìn hắn chằm chằm khiển trách.
– Ba Hạc tiền bối đang bị trừng phạt ở bên trong, muội lắng nghe thử xem! Dục Hùng chỉ chỉ bên trong, gương mặt kỳ lạ.
Phiến Khinh La kinh ngạc, cẩn thận lắng nghe, quả nhiên nghe từ bên trong tẩm cung truyền ra tiếng gào thảm thiết.
Không khỏi sắc mặt trắng nhợt, nàng kinh sợ hỏi: – Nghĩa mẫu không chịu tha thứ cho Ba Hạc tiền bối sao?
Tuy rằng nàng chưa bao giờ gặp mặt Ba Hạc, nhưng tình huống của Ba Hạc có chút tương tự với nàng, nếu như Xích Nguyệt lĩnh chủ không chịu dễ dàng buông tha trong chuyện Ba Hạc này, thì chuyện tương lai giữa nàng và Dương Khai cũng sẽ rất ảm đạm.
Kết cục của Ba Hạc, tới một mức độ nào đó cũng là một hình thức kiểu mẫu cho tình cảnh của nàng, cho nên vừa nghe Ba Hạc ở bên trong chịu trừng phạt phát ra tiếng hét thảm, Phiến Khinh La liền vô cùng khẩn trương.
Nàng dường như nhìn thấy hình ảnh Dương Khai nhận hết hành hạ ở trước mặt nghĩa mẫu…
– Không biết nữa, nghĩa mẫu cho tới bây giờ đều là vẻ mặt ôn hòa, rất ít tức giận, đối với chúng ta cũng là chỉ đạo nhiều khiển trách ít, càng chưa từng trừng phạt. Lần này Ba Hạc tiền bối bị trừng phạt thê thảm như vậy, xem ra quả thật nghĩa mẫu rất phẫn nộ đây! Dục Hùng miệng run run nói, lỗ tai thì mở lớn như vành xe, cố lắng nghe.
Phiến Khinh La sắc mặt biến đổi không chừng, trong lòng càng thêm lo lắng, thầm tự cân nhắc khi gặp nghĩa mẫu nên nói những gì…