Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì ta phải bị ủy khuất như thế?
Nội tâm hai người cực kỳ kiêu ngạo, thà gãy chứ không cong!
Nếu như thật đánh không lại, bọn họ thà rằng xoay người rời đi, lui ra Vũ Viện.
Hiện tại, nhìn thấy Nhậm Phi Vân vì bọn họ chiến đấu, hai người vừa cảm động vừa phẫn nộ, càng có uất ức mãnh liệt.
Tam đại bá chủ hỗn chiến, kinh thiên động địa.
– Dừng tay!
Một tiếng nói nhỏ, nhưng mang theo vô thượng chi uy.
Oanh, tam đại bá chủ chiến đấu ngừng lại, ở trước mặt âm thanh này, bọn họ coi như liên thủ cũng không có tư cách đối kháng.
Bởi vì đây là Minh Tâm Thánh Nhân!
Trước đó như trò đùa trẻ con, Minh Tâm Thánh Nhân có thể làm như không thấy, nhưng tam đại bá chủ đại chiến, hắn liền không cách nào lơ là. Thật mặc bọn họ tiếp tục đánh, phân viện thứ tám có thể bị san thành bình địa.
– Tuân Thánh dụ!
Tất cả mọi người cung kính nói.
Thánh Nhân, cao cao tại thượng, một niệm có thể Sáng Thế, một niệm lại có thể Diệt Thế, không cho phép nửa điểm bất kính.
– Đều lui ra đi!
Minh Tâm Thánh Nhân từ tốn nói, nhưng xem như chấm dứt việc hôm nay.
Không cho phép lại náo loạn, bằng không chính là bất tuân Thánh dụ.
– Vâng!
Mọi người lần thứ hai khom người nói, dồn dập thối lui.
Trước khi đi Thái Miểu nhìn Lăng Hàn cùng Loạn Tinh nữ hoàng một chút nói:
– Nhậm lão tứ, ngươi bảo vệ được bọn họ nhất thời, bảo vệ không được một đời! Quy củ của học viện, không thể ở trên thân ngươi phá, cũng không thể ở trên người bọn họ phá!
Nói xong, lúc này hắn mới ngạo nhiên rời đi, không để phản ứng của hai người Lăng Hàn ở trong mắt, dưới cái nhìn của hắn, hai người Lăng Hàn vốn là giun dế, nào cần lưu ý?
Loạn Tinh nữ hoàng đỡ Lăng Hàn, mà Lăng Hàn hầu như mất đi hết thảy khí lực, mềm nhũn tựa ở trên người nữ hoàng, mặc cho đối phương đỡ vào cửa lớn, hắn quay đầu lại liếc nhìn lỗ chó kia, ánh mắt uy nghiêm đáng sợ.
Món nợ này, hắn nhớ rồi!
Sau đó, mí mắt của hắn trầm trọng, rất nhanh liền hôn mê bất tỉnh.
Khi hắn tỉnh lại sau giấc ngủ, chỉ thấy đã nằm ở trên một cái giường, vết thương trên người thì tốt hơn nửa, Bất Diệt Thiên Kinh không cần hắn chủ động lưu chuyển cũng có hiệu quả chữa thương mạnh mẽ.
– Ngươi tỉnh rồi.
Nữ hoàng đi vào, nở một nụ cười tuyệt mỹ, sáng rực rỡ không gì tả nổi.
– Ta hôn mê bao lâu?
Lăng Hàn hỏi.
– Mười ngày.
Nữ hoàng ngồi ở bên giường, ôn nhu nhìn hắn.
Mỹ nhân thơm ngát ngay ở trước mặt, trong lòng Lăng Hàn không khỏi rung động, kéo nữ hoàng vào trong lồng ngực, ở trên môi nàng hôn một cái nói:
– Để ngươi lo lắng.
Nữ hoàng ôn nhu cười nói:
– Ta không có lo lắng, ta biết ngươi nhất định không có chuyện gì.
Lăng Hàn cảm khái, nữ hoàng ôn nhu khác với tất cả mọi người, trong quan tâm của nàng còn có tự tin mãnh liệt đối với mình.
Gian phòng này là của nữ hoàng, mấy ngày nay cũng là nàng chăm sóc Lăng Hàn.
Lăng Hàn cùng nữ hoàng lời chàng ý thiếp một phen, nhưng chỉ lo chạm nhiều sinh lửa, chỉ có thể mạnh mẽ dừng lại, hắn bò xuống giường, cầm lấy thẻ ngọc đặt trên bàn, tìm hiểu tình huống của Vũ Viện một chút.
Minh Tâm Thánh Nhân lấy trận nhập Thánh, bởi vậy hắn cũng xem trọng truyền thụ trận đạo, mỗi mười năm đều sẽ mở đàn truyền đạo, truyền thụ trận pháp. Những thời gian khác thì có lão sư cấp bậc Hằng Hà Cảnh phụ trách giải thích nghi hoặc, mặt khác, trong học viện có Thư Các, bên trong có lượng lớn trận pháp, công pháp cùng bí thuật, có thể tự do lật xem, không thiết lập hạn chế.
Nhưng điều này cũng ý nghĩa, bên trong không thể có đồ vật quá cao cấp, pháp môn cấp cao há có thể dễ dàng truyền thụ như vậy?
Lăng Hàn bây giờ người mang rất nhiều công pháp bí thuật cấp bậc Sáng Thế Cảnh của Tiên Vực, bởi vậy hắn không cần đi học càng nhiều bí pháp, thế nhưng, sở dĩ hắn bái vào Minh Tâm Thánh Nhân phân viện, chính là về phía trận pháp.