Ưng Vô Địch khó hiểu nên hỏi:
– Vì sao?
Miêu Nghị chỉ vào trái tim mình, nói:
– Ta đang dùng tâm cảm ngộ, tốc độ công kích của tam ca nhanh như vậy, nhãn lực dễ dàng sinh ra sai lầm.
– Như vậy…
Ưng Vô Địch nói thầm như có điều suy nghĩ.
Dùng ba loại phương thức thay phiên ma luyện, Miêu Nghị không dám nghĩ tới điều kiện tu hành tốt như thế, có thể nói hắn đầu nhập tâm thần vào đó.
Lúc Ưng Vô Địch đánh trúng Miêu Nghị hạ xuống dưới sáu trăm, tất cả mọi ngươi đều cảm giác Miêu Nghị tiến bộ, nội tâm vô cùng giật mình, chẳng lẽ loại tu luyện tu hành như thế lại có hiệu quả? Xem bề ngoài có vẻ rất đần…
Mọi người không nguyện ý bỏ qua cơ hội tốt như vậy, vì vậy đều thừa dịp Miêu Nghị đi tu luyện phương thức khác hoặc nghỉ ngơi khôi phục pháp lực đều đi ra tu luyện.
Dưới đáy biển, Liệt Hoàn bị thủy tiễn đánh tới mức chóng mặt.
Vừa quay đầu lại Bích Hải đại vương lại kêu gào trong trận pháp hỏa diễm.
Miêu Nghị lơ đễnh, cũng không sợ người học hắn, khi tu vi càng cao, hắn dần dần lĩnh ngộ một ít thứ gì đó, phương pháp giống nhau nhưng không phải ai cũng thích hợp, mấu chốt trong lòng hắn hiểu rõ, không thể bỏ qua công lao của Tinh Hỏa Quyết.
Lúc tham gia quần công, trong lòng ngươi có biết bao nhiêu thứ đang tấn công ngươi không, đến từ phương hướng nào, phán đoán chuẩn xác trở nên vô cùng quan trọng đây là điều kiện tiên quyết ngươi có thể đánh trả, chỉ có biết rõ tâm niệm mới có thể dẫn dắt ngươi xuất chiêu tốc độ nhanh hơn, nếu không biết thì luyện lâu hơn nữa cũng vô dụng.
Nói một cách khác, Miêu Nghị cảm thấy ‘ Tinh Hỏa Quyết ’ nên gọi là ‘ Tâm Hỏa Quyết ’ thích hợp hơn, nếu không tại sao lại thiêu đốt thất tình lục dục? Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn có thể chuyên tâm tu hành như vậy.
Lúc Miêu Nghị phát hiện công kích của Ưng Vô Địch hạ thấp xuống dưới năm trăm lần, kỳ hạn một năm đã tới.
Tuy tiến bộ không lớn, có quan hệ lớn với thời gian tu hành nhưng trong mắt người khác hắn có tiến bộ cực nhanh.
– Tam gia, có phải ngươi chiếu cố ta đặc biệt hay không? Ngũ gia có thể chèo chống lâu như thế, tại sao ta không ngăn được một công kích nào của ngươi? Ngươi xác nhận tốc độ ra tay là như nhau sao?
Liệt Hoàn hét thảm thoát ra khỏi vòi rồng, Miêu Nghị lại bay lên cao tuyên bố:
– Trở về thôi, Khấu Văn Lam đã phát tin tức cho ta, khảo hạch sắp bắt đầu!
Ưng Vô Địch và Liệt Hoàn lơ lửng, Hồ Phi, Thanh Phong, Phá Không đứng trên đỉnh sóng, Bích Hải đại vương cũng lao ra khỏi đáy biển, cùng nhìn về phía Miêu Nghị.
Miêu Nghị đổi một thân áo dài, vung tay sau đó bay lên không trung.
– Đi!
Ưng Vô Địch cũng nói một tiếng, mọi người phá không bay lên âầu trời.
Trở lại Thiên phố, Ưng Vô Địch dẫn người quay về thành đông, Miêu Nghị đi thẳng tới Thủ Thành Cung, lại gặp mặt đám người Từ Đường Nhiên cũng bị triệu kiến tới.
Bốn thống lĩnh hàn huyên với nhau, Miêu Nghị ngạc nhiên phát hiện Mộ Dung Tinh Hoa lại nguyện ý chủ động nói chuyện với mình, không hề còn bộ dạng xa cách như mình thiếu nợ nàng, hắn suy nghĩ đoán là do khảo hạch nên Mộ Dung Tinh Hoa cũng muốn đoàn kết thật tốt.
Dù nữ nhân này lúc trước chán ghét hắn, Miêu Nghị không đắc tội với nàng, vẫn câu nói kia, người có thể làm thống lĩnh Thiên phố bao nhiêu cũng có chút bối cảnh, thí dụ như Miêu Nghị và Từ Đường Nhiên có bối cảnh là Khấu Văn Lam. Miêu Nghị cũng nghe đồn, tục truyền Mộ Dung Tinh Hoa là tình nhân của đô thống nào đó, mà Dương Thái đã nhận ai đó làm nghĩa phụ.
Nghe đồn không biết là thật là giả, nếu là thật sự, Miêu Nghị sẽ khinh bỉ Mộ Dung Tinh Hoa, làm tình nhân của người khác? Là kỹ nữ còn lập đền thờ, dựa vào cái gì xem thường hắn theo đuổi phụ nữ có chồng?
Bọn họ trò chuyện với nhau, chủ đề dần dần lái tới việc khảo hạch, lúc này Lạc Nam Trùng Lạc đại phó thống lĩnh đi vào trong điện và nói với bọn họ:
– Đại thống lĩnh có lệnh, lệnh bốn vị thống lĩnh tới trong núi ngoài thành bắc gặp mặt.
Trong núi ngoài thành bắc? Có ý gì? Bốn người hai mặt nhìn nhau, Mộ Dung Tinh Hoa ôm quyền hỏi:
– Lạc đại phó thống lĩnh, vì sao Đại thống lĩnh phải gặp trong núi?
Lạc Nam Tùng nói:
– Ta cũng không biết, đây là Đại thống lĩnh nói, các ngươi đi liền biết.
Đã như thế bốn người đành phải tuân mệnh, cáo từ nhanh chóng rời đi.