Từng trải qua sinh tử, cô cũng đã nhìn nhận mọi việc được thấu đáo hơn. Có lẽ cô có thể tới Bắc Sở tìm tỷ tỷ nhưng cô biết trận quyết chiến ở Nam Sở bất cứ lúc nào cũng có thể nổ ra. Diệp Thành cần cô, Viêm Hoàng cũng cần một tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên như cô.
Cái gọi là chiến tranh quá tàn khốc. Một mình Sở Linh với sức chiến đấu nhỏ nhoi, đôi lúc sẽ rơi vào thất bại, cho nên cho dù là Diệp Thành hay Sở Linh thì đều phải cố gắng dốc sức thống nhất Nam Sở trong khoảng thời gian ngắn, cho tới khi có đủ tư cách đối kháng với những thế lực cổ xưa kia thì bọn họ mới có thể trút bỏ gánh nặng mà tới Bắc Sở.
Không biết từ bao giờ Sở Linh cứ thế dựa vào vai Diệp Thành mà ngủ.
Diệp Thành khẽ giơ tay, hắn gọi ra luồng sức mạnh nhẹ nhàng đưa Sở Linh về lầu các.
Còn hắn vẫn nhìn về bầu trời phía Bắc.
Không lâu sau đó, Dương Đỉnh Thiên đi tới, trong tay còn cầm hai vò rượu.
“Bái kiến chưởng môn sư bá”, Diệp Thành cung kính hành lễ.
“Gọi ta sư bá là được rồi, không cần thêm hai từ chưởng môn”, Dương Đỉnh Thiên vừa cười vừa đưa một vò rượu cho Diệp Thành, ông ta nói: “Hội trưởng lão, Thái thượng trưởng lão đã thống nhất con chính là chưởng giáo đời thứ chín của Hằng Nhạc Tông”.
“Chưởng môn sư bá, hay là người làm đi ạ”, Diệp Thành vội nói.
“Đây đều là nguyện vọng của mọi người, con đừng từ chối”, Dương Đỉnh Thiên xua tay mỉm cười, “chúng ta già rồi, Đại Sở hiện tại cần người như các con, chúng ta sẽ dốc sức hỗ trợ cho con”.
“Nhưng mà…”
“Cứ như thế đi”, Dương Đỉnh Thiên ngắt lời Diệp Thành, ông ta khẽ vỗ vào vai Diệp Thành, cười nói: “Chuẩn bị đi, ngày mai hội trưởng lão và Thái thượng trưởng lão sẽ tổ chức lễ đăng cơ cho con”.
“Vậy thì Diệp Thành cung kính không bằng tuân mệnh”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, cảm giác đôi vai thêm phần trĩu nặng.
“Đang nhớ Sở Huyên sư muội phải không?”, phía này, Dương Đỉnh Thiên nhấp một ngụm rượu, ông ta cũng như Diệp Thành đưa mắt nhìn bầu trời ở phía Bắc.