Gã Địa Ngục Hành Giả với thân hình gầy nhỏ kia nhìn đám người to con lực lưỡng mặc đồ tây màu đen trước mặt, sắc mặt lộ ra vẻ khinh thường, khi đang muốn ra tay giải quyết thì nghe thấy một âm thanh từ một bên vang lên.
“Được rồi, hôm nay mọi người đến tụ tập, chuyện không vui có thể miễn được thì miễn đi!”
Khoảnh khắc âm thanh này vang lên, thân người các thủ lĩnh lớn của thế giới ngâm đang xếp hàng ngoài cửa đều vô thức chấn động, sắc mặt lộ ra vẻ tôn kính.
Gã Địa Ngục Hành Giả đang muốn ra tay kia cũng cúi đầu xuống, lui sang một bên.
Trương Thác chắp tay từ một bên đi ra, nói với đám vệ sĩ đang muốn xông vào kia: “Đông Hòa chúng tôi có một câu nói châm ngôn, có bạn từ phương xa đến, chẳng phải là chuyện vui hay sao, những chuyện không vui vẻ thì không cần xảy ra, có chuyện gì thì để đại nhân của các người vào trong nói đi”
Mấy tên vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau, tên đứng cuối cùng quay đầu chạy bộ về phía khách sạn mà Đức Lăng đang ở.
Trương Thác lại liếc nhìn về phía các thủ lĩnh của thế giới ngầm đang xếp hàng trước cửa, lên tiếng nói: “Được rồi, mọi người cũng không phải lần đầu gặp mặt, tôi cũng không phải ông già gì, không cần làm mấy nghỉ lễ rườm rà này, đều vào đi, lần này gọi mọi người đến là muốn tuyên bố một chuyện, mọi người nên ăn thì ăn, nên uống thì cứ uống, không cần quá gò bó câu nệ, ha ha”
Nghe thấy lời Trương Thác nói, các thủ lĩnh thế lực ngầm ở ngoài cửa đều dùng lễ tiết của Đông Hòa, ôm quyền với Trương Thác, sau đó đi vào đại sảnh. Bọn họ không làm thủ tục đăng kí nữa, nhưng Trương Thác nói để bọn họ ăn uống hưởng thụ gì đó thì một cái bọn họ cũng không dám, sau khi vào trong đều tỏ ra rất cẩn trọng chừng mực.
“Các vị, mời đi bên này” Mấy cô gái đẹp trẻ tuổi của Địa Ngục Hành Giả đi lên trước, đảm nhận vai trò lễ tân, dẫn đường cho các thủ lĩnh lớn.
Đối diện với các lễ tân xinh đẹp như hoa này, các thủ lĩnh thế lực lớn đều tỏ ra rất lịch sự, bọn họ biết, những mỹ nữ xinh đẹp này không chỉ có đảo Quang Minh chống lưng ở phía sau mà thực lực của mỗi người bọn họ đều không thể khinh thường.
Bên ngoài nhà hàng, không biết tên vệ sĩ chạy bộ về nói với Đức Lăng cái gì, chỉ thấy khóe miệng Đức lăng khẽ kéo lên nụ cười mỉm, hai tay chắp sau người, bước từng bước lớn về phía cửa lớn của nhà hàng.
Khi đi tới trước cửa nhà hàng, Đức Lăng và Thiệu Khang đứng bên cạnh ông ta nâng mắt lên nhìn đã thấy Trương Thác đang đứng trong đại sảnh.
Trong chớp mắt nhìn thấy Trương Thác, bước chân của Thiệu Khang vô thức dừng lại một chút, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, cảnh tượng bị người trước mắt này một đòn đánh cho trọng thương ở thành phố Lỗ Lang vẫn còn rõ mồn một trước mắt anh ta.
“Chính là ông ta?” Đức Lăng nhìn thấy Trương Thác ở bên trong nhà hàng, hỏi Thiệu Khang.
“Đúng” Thiệu Khang nuốt một ngụm nước bọt, ra sức gật đầu: “Thực lực của ông ta rất mạnh”
“Ha, mạnh?” Đức Lăng bày ra dáng vẻ không để ý.