Nghiêm Mặc đứng ở bờ cát ngẩng đầu quan sát hòn đảo, phía sau bờ cát là rừng cây rậm rạp, hắn nên chờ ở chỗ này, hay tiến vào rừng cây tìm kiếm?
Đây là cơ hội tốt để khám phá hòn đảo này, nhưng mà… Nghiêm Mặc khom lưng, vốc một nắm cát lên.
Cát mịn trắng bạc chảy xuống từ khe hở giữa các ngón tay.
Nơi này trước kia là biển ư? Nếu không thì tại sao lại có loại cát này? Nghiêm Mặc cố ý nhìn xung quanh một vòng, nhưng không tìm ra loại hình đất tầng và nham thạch màu trắng, vậy sự hình thành của bờ cát trắng bạc này có chút kỳ quái.
Nghiêm Mặc cởi giày rơm ném sang một bên, chân trần đi vài bước trên cát, hắn thử chấm một ít cát để vào miệng nếm thử.
“Đây là vỏ sò và đá san hô sau khi được mài nhỏ, tạo nên cát biển.” Một giọng nói mang theo ý cười truyền đến từ phía sau.
Nghiêm Mặc vỗ vỗ tay phủi cát, chậm rãi xoay người.
Cửu Phong bỗng nhiên bay lên giữa không trung, nhìn chằm chằm người vừa xuất hiện.
Một người đàn ông tóc dài rũ xuống bên chân, thân cao ngang ngửa Nguyên Chiến, diện mạo cực kỳ anh tuấn, y yên lặng đứng trên bờ cát, giữa mưa to.
Vóc dáng người đàn ông nọ rất đẹp, bên hông chỉ tùy tiện quấn một khúc vải bố, cơ bắp trên người thon thả chứ không thô kệch, đường cong tám múi cơ bụng rất rõ ràng, nhân ngư tuyến đẹp đẽ bên dưới cơ bụng kéo dài xuống vị trí khiến người ta phải suy tư, đôi chân thon dài có một nửa bị che sau vải bố, chỉ có cẳng chân thon chắc lộ ra là đủ để thấy dáng chân hoàn mỹ.
Ánh mắt Nghiêm Mặc xẹt qua vị trí hơi gồ lên giữa háng được che lại bằng khúc vải bố ôm sát cơ thể của người đàn ông nọ, kích cỡ rất đáng để kiêu ngạo, chắc cũng tầm cỡ của gia súc Chiến. Khụ, không đúng, trọng điểm không phải cái này, trọng điểm là khúc vải bố thoạt nhìn thực quen mắt, nhìn qua giống loại vải hắn đang mặc trên người như đúc.
Mà hắn nhớ rõ, mới mấy ngày trước, hắn vừa tặng cho tộc Người Cá khúc vải bố tốt nhất mới được dệt ra.
“Đại Vu tộc Người Cá?”
“Tư tế nhỏ Cửu Nguyên.”
Nghiêm Mặc làm như không nghe thấy chữ ‘nhỏ’ kia, hai mắt hắn đều dừng trên cặp giò của đối phương.
Người nọ cười, bước một bước đến bên cạnh Nghiêm Mặc: “Ngạc nhiên lắm sao?”
“Ừ. Tôi tưởng tộc Người Cá không thể biến ra hai chân, đây là năng lực của Đại Vu, hay là mọi người cá đều có thể như vậy?”
Người nọ không trả lời hắn, mà vươn ngón tay thon dài ra nâng cằm hắn lên: “Thú vị đấy, kiến thức của cậu, năng lực và cách nói chuyện của cậu không giống một tư tế nhỏ nên có.”
Có ý gì? Nghiêm Mặc muốn tách khỏi tay đối phương, nhưng lại phát hiện tốc độ của đối phương thoạt nhìn thì như thong thả mà kỳ thật không hề chậm chút nào, rõ ràng hắn thấy đối phương thò tay sang, nhưng lại không thể tránh được.
Nghiêm Mặc muốn đẩy cái tay không chút lịch sự và kính trọng kia ra.
Nhưng cái tay đó lại không chút sứt mẻ.
Nghiêm Mặc lập tức móc kim châm, đâm vào huyệt vị trên tay người nọ.
Nhưng mà! Đối phương lại không có chút phản ứng, không đúng, người nọ vẫn có phản ứng, y nhìn nhìn tay mình, hơi dùng sức siết chặt cằm hắn: “Cậu bé hư, cậu muốn làm gì?”
Huyệt vị của người cá và nhân loại khác nhau. Đây là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Nghiêm Mặc.
Nhưng ngay sau đó, hắn liền biết không chỉ như thế.
“Chỉ với một chiến sĩ cấp ba nho nhỏ như cậu, thì sao có thể làm ta bị thương?”
“Anh cấp mấy?” Ngay cả kính ngữ Nghiêm Mặc cũng vứt bỏ, không chút khách khí hỏi lại.
Đại Vu người cá đẹp đến không giống người phàm kia cười to, tựa như vấn đề này không đáng để trả lời.
“Kiệt ——!” Cửu Phong cảm thấy quái hai chân nhỏ nhà mình bị người ta ăn hiếp, lập tức ‘phốc phốc phốc’ phun ba lưỡi dao gió.
Đại Vu người cá ngay cả tránh cũng không thèm tránh, ba lưỡi dao gió còn chưa chạm tới người y thì đã biến mất không thấy tung tích.
Nghiêm Mặc nuốt nuốt nước miếng.
Cửu Phong bất ngờ lao xuống dưới, dùng móng vuốt chụp lấy Đại Vu người cá.
Đại Vu giơ tay, thế mà tóm được hai cái móng vuốt của Cửu Phong, dùng sức quật mạnh xuống đất.
“Ầm!” Thân thể to lớn của Cửu Phong rớt xuống, cánh quạt bay một đống cát, nửa ngày trời không bò dậy nổi.
“Cửu Phong!” Nghiêm Mặc đau lòng, tay vặn một cái, mấy chục cây kim phóng về phía mặt Đại Vu.
Nhưng tất cả kim châm đều biến thành bột phấn, chỉ có một cây là lành lặn. Đại Vu cầm nó trong tay xem xét, còn đưa lên miệng cắn cắn, nhướng mày: “Gai của tộc Phong? Rốt cuộc cậu là nhân loại hay là tộc cây Trường Sinh?”
Đụng phải tên có máu mặt rồi! Nghiêm Mặc nhanh chóng nghĩ cách đối phó. Hắn có thể cảm giác được thật ra đối phương không muốn giết hắn, nhưng hắn vẫn phải đưa ra thứ đủ để gây uy hiếp cho đối phương, nếu không… cuộc nói chuyện giữa bọn họ sẽ không thể ngang hàng nhau, đối phương bây giờ còn đang nhéo cằm hắn.
Hắn có nên dùng tuyệt chiêu cuối cùng không?
Nhưng tên Đại Vu không biết giá trị vũ lực rốt cuộc cao bao nhiêu kia lại dùng một cái tay khác vuốt ve hình xăm chiến sĩ trên mặt hắn, nói bằng giọng điệu có hơi hoài niệm và kinh ngạc: “Lại là ký hiệu này, đã bao nhiêu năm không thấy rồi? Ta còn tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại. Tư tế nhỏ, cậu vẫn chưa học được cách che giấu ấn ký chiến sĩ sao? Không được đâu, cậu mà mang cái ấn ký này thì sẽ sống chẳng được bao lâu.”
Nghiêm Mặc trầm mặc, qua một hồi lâu mới nói: “Anh có thể buông tôi ra không? Tôi cảm thấy tư thế này không thích hợp để nói chuyện.”
Đại Vu cười, cười một cách tà mị và dâm đãng, nhéo nhéo má hắn một phen, rồi kéo cái áo tơi trên người hắn ném sang một bên, sau đó vươn tay đẩy hắn ngã trên bờ cát: “Nhóc con, trước tiên thỏa mãn ta đã, rồi sau đó lại bàn tiếp.”
Cái đệt! Nghiêm Mặc lúc này dù không muốn sử tuyệt chiêu cuối thì cũng phải sử dụng thôi.
Có lẽ Đại Vu cũng không ngờ tới một tư tế cấp ba nho nhỏ trong mắt y lại có thể làm y bị thương, sau khi đẩy ngã Nghiêm Mặc, y liền trực tiếp cởi phăng khúc vải bố trên người mình, áp lên người cậu thiếu niên.
Nhưng trong nháy mắt khi thân thể y đã kề sát cậu thiếu niên, một tay đã giữ eo cậu thiếu niên, đang chuẩn bị lật người qua hưởng thụ một phen, thì đột nhiên thả cậu thiếu niên ra, thân thể thoáng cái đã lùi ra thật xa.
Nghiêm Mặc bò dậy, kéo vạt áo bị xốc lên xuống, sau đó không thèm nhìn đến Đại Vu người cá, bước nhanh tới chỗ Cửu Phong vẫn chưa đứng dậy được.
Cửu Phong tủi thân ục ục hai tiếng, nó lớn như vầy rồi mà chưa bị đánh thế này bao giờ.
“Có bị thương ở đâu không?” Nghiêm Mặc vuốt ve thân thể Cửu Phong, nhanh chóng kiểm tra cho nó.
“Kiệt” Không có bị thương, nhưng bị quật choáng đầu. Con cá lớn kia rất lợi hại!
“Cá lớn? Mày biết người đó không phải nhân loại?”
“Khặc khặc.” Nó là cá lớn, không phải quái hai chân, ta muốn ăn nó!
“…Tao cảm thấy mày bây giờ không đánh lại anh ta đâu.”
“Kiệt!” Ăn nó, ta sẽ mạnh hơn nữa.
“Ha ha!” Từ xa có tiếng cười nhạo truyền tới: “Ngay cả tổ tông nhà chim mi cũng chưa chắc làm gì được ta, thằng nhãi chim mi còn chưa thay sạch lông mao mà cũng đòi ăn ta? Nếu không phải cha mi năn nỉ ta thỉnh thoảng trông mi một chút, có tin ta nhổ hết lông mi rồi ăn sống luôn không?”
“Kiệt ——! Phốc phốc phốc!” Cửu Phong phẫn nộ tấn công.
“Thằng nhãi chim non không biết nghe lời này.” Đại Vu vung tay, Cửu Phong đột nhiên bị hất bay, ùm một tiếng rơi vào trong hồ.
Nghiêm Mặc không thèm suy nghĩ nhảy vào hồ theo.
“Nó không chết được đâu, ta chỉ khiến nó biết ngoan hơn chút mà thôi, để sau này nó đừng có hỡ một tý là chảy nước miếng với tộc người cá bọn ta.”
Nước trong hồ biến thành một bàn tay to, túm lấy cổ Nghiêm Mặc ném lên bờ.
Mà nơi Cửu Phong rơi xuống thì xuất hiện xoáy nước, nhanh chóng nuốt chửng thân thể Cửu Phong.
Nghiêm Mặc trừng to mắt nhìn nơi Cửu Phong biến mất, trên tròng trắng nỗi lên những đường gần xanh lá, đường gân như những sợi dây leo bò về phía con ngươi.
“Đúng là một cậu nhóc lớn gan, dám nuôi quả Vu Vận trong cơ thể, ai dạy cậu vậy?”
Những đường gân màu xanh đột nhiên rút đi, hai mắt Nghiêm Mặc khôi phục lại như cũ: “Đại Vu, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng được không?”
“Ha! Cậu cảm thấy chỉ như vậy là có thể uy hiếp được ta? Nhóc con, ta nói này, trước tiên thỏa mãn ta đã, nếu không cậu cũng chỉ có thể ôm một bụng nghi vấn trở về, à, còn mang theo một bụng t*ng trùng của người cá, mặt khác, cậu cũng đừng hòng ngóng trông tộc Người Cá sau này sẽ trợ giúp các cậu.”