Lam Lam hào hứng cầm chiếc thẻ dơ cao lên, trước mặt anh nói.
“Vậy em sẽ đi mua chiếc trực thăng… “
“Sao…? “Lúc này Lục Diệp Bằng bắt đầu á khẩu, không biết người con gái này đang suy nghĩ gì trong đầu nữa.
Trực thăng sao…?
Lam Lam cười hì hì.
” Thì sau này có chuyện gì,em chạy cho lẹ.Không để cho anh bắt được em”.
“Này……Em dám chạy trốn anh sao?” Lục Diệp Bằng đưa tay véo mạnh mông cô trừng phạt.
Lam Lam lè lưỡi ra chọc quê anh.
Lục Diệp Bằng mỉm cười, bởi anh nói ngày từ đầu là cô gái này rất xinh đẹp còn mang theo một chút quỷ quyệt.Cô bán xe anh, thì anh đã thấy cô cũng không phải là một người tầm thường như các thiên kim tiểu thư khác. Lam Lam đúng thật là độc lạ.
Dường như suy nghĩ của anh và cô khá giống nhau, trước đó anh cũng từng có suy nghĩ, mua trực thăng riêng cho mình nhưng công việc cứ cuốn vào mà lại khiến anh lại quên mất. Nhưng hôm nay nhờ cô đã nhắc nhở anh.
Được thôi! Anh sẽ mua cho cô.
Lục Diệp Bằng cúi đầu xuống hôn lên đôi môi cô, anh cưng chiều cô gái này trong lòng.
“Anh sẽ làm theo những gì em muốn, chỉ mong em đừng rời xa anh”.
” Này! Anh nói thật sao? ” Lam Lam hốt hoảng chỉ nghe vế trước mà không quan tâm vế sau “Em chỉ đùa thôi mà! “
Giởn một chút mà người đàn ông này đã xem là thật rồi sao??
Lục Diệp Bằng lắc đầu.
“Mệnh lệnh của bà xã… Ông xã phải tuân theo thôi! ” Anh lại chui vào hõm cổ của cô đánh dấu chủ quyền, in một nụ hôn thật sâu lên đó.
Lam Lam bật cười khúc khích xô anh ra,chạy thật nhanh vào phòng tắm. Còn đứng một hồi, cô sợ anh lại đến công ty trễ nữa cho xem.
Sau khi Lam Lam đi vào phòng tắm, gương mặt Lục Diệp Bằng thay đổi trở nên lạnh lẽo, nụ cười cũng tắt dần. Sự lo lắng mất đi người con gái này đang từ từ kéo đến.
Lam Lam! Em hãy chờ anh…! Anh sẽ trả thù hết mọi tổn thương mà em đã gánh chịu trong quá khứ, anh sẽ bắt từ người ra chịu tội với em.
*******
Lục Diệp Bằng đi làm chưa được bao lâu, thì trong phòng tắm Lam Lam không ngừng nôn thốc nôn tháo ra dữ dội. Không còn nghi vấn gì nữa, cô đã nghĩ mình thật sự đã có thai. Nhưng điều khiến cô lo lắng vào lúc này, là cô đã nôn ra máu.
Cô không biết có nguy hiểm không?
Trước khi đi đến bệnh viện khám thử thì cô đã nhanh tay lấy ra một cây que thử thai mà lần trước cô đã mua,đem ra thử trước. Cô ngồi trong phòng tắm gần hơn nữa tiếng, sự chờ đợi kết quả khiến trái tim cô không ngừng đập hỗn loạn lên.
Cho đến một lúc sau, que thử thai bắt đầu chạy lên từ từ. Nhưng thật bất ngờ nó chỉ chạy lên một vạch rồi dừng lại và không còn nhúc nhích gì nữa.Vậy là cô không mang thai sao?
Nhưng chịu chứng thì rất rõ mà!
Lam Lam ngẫm nghĩ, có lẽ cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi… Cũng tốt, cô thật sự không nên mang thai vào lúc này. Nếu để Hoắc Thiếu Tiên biết, anh ấy có thể sẽ đến nói hết cho Lục Diệp Bằng nghe,lúc đó cô có mười cái miệng cũng không biết phải giải thích sao với Lục Diệp Bằng.
Suy nghĩ một hồi, cô dự định quăng que thử thai vào trong thùng rác đang nằm ở dưới bồn rửa mặt. Thì ánh mắt cô bắt chợt nhìn thấy, cây que thử thai lại tiếp tục hiện lên một gạch mờ mờ và cuối cùng đã hiển thị lên hai gạch.
Ánh mắt Lam Lam thoát kinh, thoáng chốc sững sốt.
Cô có thai… Thật sự cô đã có thai.
Một tin tức vừa khiến cô vui vừa làm cho cô cảm thấy rất lo sợ. Nhưng tại sao que thử thai này lại chậm lên như thế??
Lam Lam chợt đưa tay lên bụng… Không lẽ đứa bé trong bụng đã xảy ra chuyện.
Một tiếng trống liền vang lên trong đầu của cô. Trái tim càng lúc càng sợ hãi.
Lam Lam không suy nghĩ liền quăng que thử thai vào thùng rác, cô nhanh chóng thay đồ đi đến bệnh viện ngay lập tức.
*****
Nhà họ Tần cũng đang tất bật chuẩn bị lễ đính hôn cho Hạo Thiên và Tiểu Sơ. Họ chỉ tổ chức một buổi lễ khá nhỏ để cho người thân và bạn bè đến chung vui. Không làm rầm rộ như những lần trước vì đây chỉ là lễ đính hôn và Hạo Thiên chỉ vừa mới ly hôn không lâu. Với lại Tiểu Sơ đang mang thai, họ không muốn người ngoài sẽ nói xấu cô.
Buổi sáng khi mọi người đang ăn sáng thì nhận cuộc gọi từ nhà họ Lục. Chính là Lâm Hoa,bà ta muốn mời cả gia đình họ vào ngày mai đến dự buổi ra mắt sản phẩm mà chính tay con gái cưng của họ là người làm ra. Ông bà Tần nghe xong lập tức đồng ý ngay. Buổi lễ của con gái,họ không thể nào bỏ qua được.
Cả nhà cũng đang cùng nhau ăn sáng, ông nội suy nghĩ gì đó liền bất giác nhìn qua Hạo Thiên, cất lên một giọng trầm ổn khẽ khàng.
“Sắp tới Tiểu Sơ về đây con hãy sắp xếp một căn phòng cho An Nhiên nằm bên cạnh phòng của ông đi nghe”.
Hạo Thiên không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, anh cũng đã dự định chuẩn bị một căn phòng thật lớn dành cho cô cháu gái đáng yêu đó rồi.
” Vâng! Con sẽ làm sớm nhất cho ông”.
Ái My ngồi bên cạnh, nghe ba của mình nói vậy, hai mắt cô bé liền sáng lên khẽ hỏi.
“Ba ơi! An Nhiên sẽ đến ở với chúng ta luôn sao? “
“Ừ… Con gái, con có thích không?”
“Con thích lắm ạ! ” Ái My vừa nói vừa cười toe toét. Đã từ rất lâu cô bé rất muốn trong nhà này,sẽ có đứa em cho cô chơi cùng,cô bé còn luôn ước ao có thể dẫn An Nhiên về nhà,hằng ngày cùng nhau đến trường chơi đùa bên nhau. Vậy là ước mơ sắp hiện thật rồi!
Mai Anh ngồi đối diện, chỉ có bà là có chút không hiểu. Ánh mắt lướt qua tất cả mọi người liền cất tiếng hỏi.
“Mọi người nói vậy có ý gì? An Nhiên sẽ đến đây ở sao? ” Bà không phải là không thích An Nhiên, nhưng con bé không có chút máu mủ tự nhiên đến đây sống bà có chút hơi bất ngờ.
Tần Văn Hạo gật đầu.
“Đúng vậy, An Nhiên sẽ đến sống với chúng ta. Cả nhà phải có trách nhiệm chăm sóc cho con bé”.
” Sao… Tại sao mình phải có trách nhiệm?”Bà hoàn toàn không hiểu thật sự.
Hạo Thiên gấp đồ ăn bỏ vào trong chén của mẹ mình, nhỏ giọng nói.
“Chúng ta phải chăm sóc cho An Nhiên thật tốt, yêu thương con bé thật nhiều”.
Tiểu Ni ngồi bên cạnh cũng lên tiếng.
” Chị à! Chẳng phải con bé là con nuôi của Lam Lam sao? Cũng xem như là cháu gái của mình rồi! Không lẽ Tiểu Sơ về đây, mà con bé không được về”Cô ngẫm nghĩ một lát, rồi tiếp tục nói ” Đáng lý, An Nhiên phải về nhà họ Lục mới phải… “
“Tiểu Ni…! ” Ông nội liền nhắc nhở.
Cả Tần Văn Hạo và Hạo Thiên cũng liếc mắt qua nhìn Tiểu Ni với ánh mắt dè chừng, sợ cô sẽ nói hớ,lộ ra hết mọi chuyện.
Tiểu Ni ra dấu với mọi người, ý bảo cô biết mình đang nói làm gì.
“Ý của em là chính Lam Lam là người nhận nuôi con bé, nếu chị không nuôi thì trả An Nhiên về nhà họ Lục… Lam Lam sẽ nuôi con bé. Em chỉ sợ thái độ của chị sẽ làm cho Lam Lam cảm thấy buồn mà thôi!” Cô lại bồi thêm một câu nhắc nhở “Chị à! Hãy nhớ những gì mà Lam Lam đã trải qua lúc nhỏ, chị có muốn nhìn thấy hình ảnh Lam Lam bị bỏ rơi không? “
Đôi đũa đang cầm trên tay của Mai Anh bỗng nhiên rơi xuống, hình ảnh khi đó làm sao bà có thể quên được.
Tần Văn Hạo nghe xong, ông liền lên giọng khiển trách em gái.
“Tiểu Ni! Em thôi đi, chuyện cũ qua rồi đừng nhắc lại”.
Lúc này, Tiểu Ni thấy gương mặt chị dâu trở nên đượm buồn, trong lòng bỗng dâng lên một chút áy náy, cô nhanh trí gấp món ăn mà Mai Anh yêu thích để nhận lỗi.
” Chị! Em không có ý gì đâu, chị cho em xin lỗi”.
Mai Anh chợt lắc đầu.
“Không sao! Mọi người mẫu ăn sáng đi còn đi làm nữa! “
Bà cũng không phải là không muốn chăm sóc cho An Nhiên, mà bả chỉ thắc mắc thái độ của mọi người rất kì lạ. Nếu ai ai cũng khăn khăn muốn vậy, thì bà chỉ có việc nghe theo thôi. Con bé cũng là do con gái của bà mang về, trách nhiệm này bà cũng nên gánh một phần.
Nhìn An Nhiên nhiều lúc cũng rất nhiều điểm giống Lam Lam lúc nhỏ, có lẽ gì vậy mà ai ai cũng cảm thấy có lỗi và yêu quý con bé.
Nhưng trong lòng bà lại có linh cảm rất kì lạ. Bà là một người mẹ đã sinh ra Lam Lam, bà cảm giác như có chuyện gì đó,dường như con gái của bà đang giấu chuyện gì thì phải,không phải như những gì bà đã nghĩ. Thật ra mọi chuyện là như thế nào?.