Anh hai nhà họ Lý, anh muốn trở mặt sao?
Tôi chỉ có thể nói là rất tiếc, ngài Dương , hôm nay hai người đã đến đây rồi thì có thể đi cùng với ông anh tội nghiệp này của tôi, tôi tin cái chết của hai người càng làm sự hợp tác của ba nhà chúng ta trở nên vững mạnh hơn, để đối phó với nhà họ Hứa.
Lý Mộ Hoa ánh mắt lạnh lùng nói.
Dương Thần thở dài, rồi xoa vào đôi bàn tay đang run lên vì sợ hãi của Mạc Thiện Ny, đưa ánh mắt nhìn cô ta ý muốn nói yên tâm đi sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, rồi cười tươi hỏi Lý Mộ Hoa:
Anh có biết tại sao tôi đến đây không?
Vì sao?
Đây kì thực là vấn đề mà Lý Mộ Hoa vẫn đang nghĩ, Dương Thần tại sao lại đến, hắn đi theo kiểu gì? Lý Mộ Hoa không thể lý giải được.
Vì tôi muốn đến để xác nhận, suy luận của tôi đúng hay sai.
Thăm dò?
Lý Mộ Hoa lộ rõ vẻ khó hiểu.
Dương Thần gật đầu, buông tay Mạc Thiện Ny, tiến đến gần Lý Mộ Hoa nói:
Tôi đã từng đoán, tất cả cái gọi là ám sát, đặt bom, đòi tiền chuộc đều là do một tay anh sắp đặt.
Lý Mộ Hoa cười nhạt nói:
Ngài Dương, trước khi ngài rời bỏ cái thế gian này, tôi thực sự muốn biết cái suy luận thần kì ấy từ đâu mà ra?
Anh không tin?
Tôi nghĩ lần sắp đặt này rất kín kẽ không để lại bất kì dấu vết gì.
Lý Mộ Hoa nói một cách kiêu ngạo, vì vô số lần thành công làm cho anh tổng giám đốc trẻ này thấy rất tự tin.
Dương Thần lắc đầu, lấy từ điếu thuốc từ trong túi quần ra, châm lửa, động tác từ từ chậm rãi.
Cái mùi cay mũi của thuốc rẻ tiền dần lan tỏa ra, làm cho kẻ từ bé lớn lên ở xã hội thượng lưu như Lý Mộ Hoa ngửi thấy liền lùi người lại.
Dương Thần thưởng thức xong điếu thuốc, e thẹn nói:
Không làm một điếu, không thể nói rõ ngay được.
Rửa tai lắng nghe.
Lý Mộ Hoa coi đó như là một ân huệ cho kẻ tử tù trước khi chết, sự việc đã đến nước này thì Dương Thần và Mạc Thiện Ny như cá nằm trên thớt, anh ta không vội ra tay.
Hãy bắt đầu từ lần đầu tiên tôi gặp anh trai anh, Lý Mộ Thành, tôi vẫn còn nhớ sao anh ta khóc sướt mướt đi vào phòng, thì ra là do sau khi tốt nghiệp, cô Tina con gái công tước Scott người Anh, trở về nước và kết hôn với người khác, nên mới chia tay với Lý Mộ Thành.
Đây thì có đáng để đáng nghi ngờ đâu?
Lý Mộng hỏi.
Đương nhiên, tôi lại không nghĩ một cô gái dòng dõi bá tước quý tộc Anh, lại thích một kẻ suốt ngày khóc lóc như trẻ con vậy. Hơn nữa một người con trai như vậy làm sao có thể chiếm được cảm tình của một người con gái quyền quý như cô ấy, nhất định cứ phải về nước kết hôn mới nói chia tay với anh ta?
Lý Mộ Hoa vẫn không đồng ý với lập luận đó:
Tôi không quen biết tiểu thư nhà Scott, ai có thể đảm báo là cái cô gái quý tộc đấy không thích người như anh trai tôi đây.
Do đó tôi đã dò xét, thăm dò rốt cuộc anh trai anh là ngốc thật hay là giả vờ ngốc.
Dương Thần mỉm cười nói.
Thăm dò?
Là khi ở sòng bạc.
Dương Thần gạt tàn thuốc, tiếp tục nói:
Tôi cố tình cược với anh ta một ván, và lấy cô Mạc ra để đặt cược. Tôi nhìn ra được cái vẻ mặt của anh ta, tuy là rất vui vẻ, nhưng trong ánh mắt của anh ta rất trầm lắng, bình lặng như nước trong hồ, không một gợn sóng, điều này chứng tỏ anh ta không phải kẻ háo sắc, do vậy cái sự việc tròng ghẹo cô Mạc là cố tình giả vờ. Về sau tôi và anh ta lại chơi xúc xắc, tha lỗi cho tôi nói thẳng, cái cách anh ta chơi cực kì lợi hại, rõ ràng anh ta là một tay cao thủ, có thể dễ dàng nói ra bên trong là con số bao nhiêu…
Khi tôi ngồi đoán, tôi thường nhìn trộm ánh mắt của Lý Mộ Thành, tôi biết đáp án bên trong là “tiểu”, nhưng tôi lại cố tình nói là con số “đại” trước, tôi cảm nhận rõ cái ánh mắt bất cần của anh ta. Vì sao lại bất cần, vì anh ta rất rõ bên trong là con số “tiểu”. Lúc đó tôi dám khẳng định,trình độ đánh bạc của anh ta không phải là tồi, cái này đã chứng minh là anh ta không phải là kẻ ngốc ngếch.
Nhưng những ván sau đó tôi lập tức nói là “tiểu”, Lý Mộ Thành cố ý nói, anh ta là cao thủ, anh ta đoán bên trong là “đại”! cái này đã đi ngược với nguyên tắc của anh ta, tại sao anh ta lại phải giả vờ, vì anh ta cố ý để mọi người xung quanh nghĩ là anh ta chẳng có mánh gì để chơi, mà chỉ dựa vào hên xui, mà đã đoán mò lại còn đoán sai!
Nói đến đây, Lý Mộ Hoa và mấy thằng vệ sĩ đã có vài phần biến sắc, nhìn vào ánh mắt đang thay đổi của Dương Thần. Đặc biệt là Lý Mộ Hoa, việc mà Dương Thần nói, anh ta cũng có mặt ở đó, nhưng lại không phát hiện được là Dương Thần đang có chủ ý thăm dò mọi người!
Lúc đầu, Mạc Thiện Ny nghe thấy Dương Thần nói lấy mình ra để đặt cược với Lý Mộ Thành, trong lòng cực kì tức giận, nhưng dần dần, bị những lý lẽ, suy luận của Dương Thần thuyết phục, đôi mắt xinh tươi nhìn chằm chằm vào Dương Thần, chẳng còn để ý gì đến nguy hiểm xung quanh.
Một người tại sao phải cố ý giả ngốc trước mặt mọi người, tỏ ra ngu ngốc, tham lam, tôi nghĩ khả năng lớn nhất là anh ta muốn tỏ vẻ yếu đuối. Còn về việc muốn tỏ ra với ai, dĩ nhiên là với địch thủ của anh ta rồi.
Dương Thần nhìn Lý Mộ Hoa nói tiếp:
Tôi nhớ rất rõ là anh từng nói với Lý Đức Thâm ba năm trước Lý Mộ Thành từng thua lỗ lớn trong một vụ đầu tư, tôi không tin một người có trí tuệ như anh ta lại thua lỗ trong chuyện đầu tư cỏn con ấy, dù không kiếm được lời cũng không thể lỗ được, chắc hẳn phải có người hãm hại, chính là người mà anh ta cố tình tỏ ra yếu đuối, nếu không phải để mai phục tìm cơ hội báo thù thì chẳng còn lý do nào khác.
Lý Mộ Hoa đã hiện rõ vẻ mặt sát khí, gã biết tuyệt đối không thể để người đàn ông trước mặt sống sót:
Đây chỉ là suy đoán của ngài Dương, chẳng có chứng cứ gì cả.
Có chứng cứ! Còn có một điểm khiến tôi xác định đây là một âm mưu lớn!