“Người này ta biết, hắn chính là Lục sư huynh, hắn cũng có phong linh căn, cũng là hảo thủ trong phong hệ pháp thuật, rất lợi hại”.
“Cho dù hắn cũng có dị linh căn đi nữa, tại sao lại nói như vậy?”
“Có thể là ghen ghét chứ sao! Dù sao trước kia trong hàng đệ tử cũng chỉ có hắn là người có dị linh căn, nhưng hôm nay đột nhiên xuất hiện hai người so với hắn tư chất còn tốt hơn, đương nhiên là trong lòng thấy khó chịu rồi!”
“Cái gì? Như thế quả là nhỏ nhặt mà!”
“Hừm! Nói nhỏ thôi, đừng để hắn nghe thấy, hắn mà nghe thấy thì ngươi hẳn không xong rồi!”
Bởi vì thanh niên này xuất hiện, cho nên mọi người xung quanh cũng lập tức bàn luận, tựa hồ như ai cũng muốn biết người thanh niên này là loại gì.
“Hừ tiểu tử kia, ta cho các ngươi một chút kiến thức xem cái gì mới là dị linh căn!” Thanh niên nam tử thấy mọi người nghị luận như vậy, sắc mặt trầm xuống rồi bước lên vài bước ngạo nghễ nói:
“Hai ngươi cứ tự nhiên dùng lôi hệ phát thuật công kích, nếu ta lùi nửa bước, tự khắc ta sẽ dập đầu trước hai ngươi nhận tội.
Mộ Dung huynh đệ thấy vị Lục sư huynh này vô cớ khinh rẻ hai người bọn họ như thế, khuôn mặt tự nhiên cùng tức giận đến trắng bệch.
“Ngươi không tránh né?”
“Đương nhiên!”
“Cũng không sử dụng pháp khí?”
“Có thể?”
Hai huynh đệ không hổ là đồng bào huynh đệ, mỗi người một câu,câu nào cũng mang lại lợi ích cho mình, mà thanh niên kia căn bản cũng không để hai người vào mắt cho nên đối với điều kiện cũng không chút dị nghị.
“Tốt, hai huynh đệ ta sẽ cùng thỉnh giáo sư huynh rồi!” Hai thiếu niên tức giận đồng thanh nói:
“Lục sư huynh, ngươi làm như thế không việc gì chứ?” Nữ nhân đứng bên cạnh cũng lấy làm lo lắng.
“Hắc hắc! Đối phó với hai hài tử nhỏ bé này thì có gì phải lo lắng. Trần sư muội cứ yên tâm!” Thanh niên kia cũng không thèm để ý dứt khoát nói. Sau đó quay ra đứng đối diện với hai huynh đệ Mộ Dung
Hai thiếu niên liếc nhau một cái rồi đột nhiên cùng đồng thời ra tay, hai người cũng vung tay ra, một nắm tay nắm thành một khối, sau đó tay kia hướng lên trời, đồng thời cùng niệm một pháp chú giống nhau.
Thanh niên thấy tình cảnh như vậy cười lạnh một cái, rồi tiện tay thi triển một pháp thuật phòng ngự trên người, xung quanh người hắn xuất hiện một vùng hào quang màu xanh bảo vệ chắc chắn bên ngoài.
“Thiên lôi liên hoàn kích!”
Đồng bào huynh đệ rốt cục cũng niệm xong chú ngũ, sau đó hướng ngón tay về phía thanh niên kia. Trên bầu trời lập tức xuất hiện một đám mây đen lớn, giữa không trung một luồng bạch quang lóe lên. Một đạo thiểm điện thô tế theo hướng ngón tay phóng xuống, đánh thẳng vào vòng bảo hộ màu xanh kia. Một màn hào quang rung chuyển không thôi, làm cho thanh niên kia sắc mặt phải biến đổi, hiển nhiên đạo thiểm điện này uy lực vượt quá suy tính của hắn.
Nhưng luồng điện quang kia mới chỉ là bắt đầu thôi, đám mây đen to lớn trên không trung liên tục đánh xuống không ngừng, lam cho vòng bảo hộ không kịp hồi phục, phảng phất như sắp bị nghiền nát tới nơi.
Nam nhân kia thần sắc trở nên thâm trầm, đột nhiên hai tay hoa lên, sau đó gầm nhẹ một tiếng, đôi tay đặt lên vòng bảo hộ. Màn hào quang lập tức lóe lên thanh quang, chẳng những khôi phục lại như cũ mà dường như còn dầy hơn vài phần.
Mộ Dung huynh đệ tự nhiên cũng không chịu buông tha ưu thế vừa chiếm được. Lập tức hướng lên không trung niệm tất cả cá pháp quyết, làm cho đám mây đen mở rộng ra không ngừng. Đường kính của đám mây đen lập tức to ra thêm vài trượng nữa, các đạo thiểm điện cũng càng thêm dầy đặc, mãnh mẽ.
Đối mặt với thế công sắc bén của hai huynh đệ này, vị Lục sư huynh cũng nảy ra kinh sợ, có cảm giác đối phó không kịp. Hắn vạn phần không ngờ đối phương tuổi còn nhỏ mà nắm được liên hoàn Lôi thuật trung cấp, trong khoảng thời gian ngắn bị công kích liên tuc không cách nào chống đỡ, đành phải phản kích chính diện lại để giảm bớt uy lực của lôi điện.
Cứ như vậy, một mặt thanh niên kia chống lại luồng lôi điện, mặt khác thì gia cố vòng bào hộ màu xanh. Tràng tỷ thí này đã trở nên ngoài dự đoán của mấy người tham chiến.
Theo lý thuyết mà nói, người chuyên công kích so với người chuyên phòng thủ thì đương nhiên người công kích sẽ chiếm tiện nghi hơn, tốn ít pháp lực hơn. Tuy nhiên Mộ Dung huynh đệ vừa rồi biểu diễn đã tiêu hao không ít pháp lực, mà thứ hai là vị Lục sư huynh này cũng có nhiều năm tu luyện hơn, cho nên pháp lực cũng tinh thuần, thâm hậu hơn nhiều so với hai kẻ mới nhập môn như bọn họ. Cho nên sau một hồi công kích liên tục hai huynh đệ Mộ Dung kia cũng rơi vào thế hạ phong.
Cuối cùng đám mây đen cũng chỉ phát ra thêm vài đạo lôi điện rồi tan biến mất. Hai thiếu niên kia cũng tiêu hao hết pháp lực đành dừng lôi kích lại.