“Cộc cộc cộc!”
Tiếng đập cửa kính xe vang lên.
Mặc Âu nghe mà tai bất giác đỏ ửng. Yêu đương vụng trộm như thế này đúng là lần đầu tiên cô mới được trải nghiệm qua.
Hàn Thiên Nhược khác cô, bình chân như vại mà tiếp tục công việc đang dang dở của mình, anh đã chuyển dời nụ hôn xuống cần cổ thon dài màu trắng ngọc của cô.
“Cộc Cộc Cộc!!!”
Tiếng đập cửa lần này vang lên với cường độ mạnh hơn. Có thể dễ dàng nhận ra người đang gõ cửa ngoài kia sắp mất kiên nhẫn đến nơi rồi.
Mặc Âu cảm thấy đã sai người ta đi lấy đồ rồi lại còn khóa cửa xe không cho người ta vào nữa thì có chút không đúng với đạo đức con người cho lắm.
Dù gì cũng là một trong tứ tâm phúc của Hàn Thiên Nhược, ít ra nên cho chút mặt mũi lại là chuyện ha.
Nhưng ngại anh đang làm chuyện đại sự với cái cổ của cô, Mặc Âu chỉ lí nhí mấp máy đôi môi lúc này đã có chút nhức mỏi:
“Em nghĩ là nên cho anh ta vào thôi. Anh ta mà phát điên ngoài kia thì chúng ta không giải quyết nổi đâu.”
Hàn Thiên Nhược sắc mặt không tốt lắm, đưa một ngón tay lên cho miệng cô lại, đến bên tai mẫn cảm của cô thổi một luồng khí nóng trầm mặc thì thầm:
“Bên cạnh anh, đừng nhắc đến người đàn ông khác được không em?”
Mặc Âu run rẩy một hồi, cô biết hai tai mình đã đỏ lự rồi, bởi nóng thế mà. Cái người này thật đúng là hấp dẫn chết người.
Cô chịu thua trước lời cầu xin đến thương tâm của anh, đành gật đầu: “Được! Ở bên anh chỉ nghĩ đến anh.”
Hàn Thiên Nhược đã lưu luyến rời khỏi cần cổ cô từ lâu, đôi mắt còn tăm tối hơn cả bóng đêm trong xe. Anh nhìn cô một lúc, thấy cô không nói gì thêm thì nhíu chặt lông mày. Điều này cho thấy anh chưa hài lòng với câu trả lời của Mặc Âu.
“Em không muốn nói thêm gì nữa?” Hàn Thiên Nhược nhướng mày hỏi.
Mặc Âu ngơ ngẩn nhìn Hàn Thiên Nhược hỏi lại: “Nói cái gì cơ?”
Hàn Thiên Nhược không hiểu sao khi ở bên cạnh cô lại có một sự kiên nhẫn đến đáng sợ, làm anh cũng cảm thấy thật không thể tin nổi đây chính là anh.