– Hải huynh đệ…. chẳng lẽ đệ, đệ……
Kim Phong Liệt cứng họng, những chữ “… chẳng lẽ đệ nhắm mắt khoanh tay đứng nhìn hay sao” cũng nghẹn lại trong cổ họng.
Lam bào nhân đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng, nhìn áo bào màu lam chuyển động theo bước đi có cảm giác giống như là từng đợt sóng cuồn cuộn trên đại dương.
Tuy nhiên, trong lòng lam bào nhân cũng có từng đợt sóng phiền muộn dâng trào. Khi hắn nghe được tin tức về huyền đan, tuy biết rõ cơ hội đoạt được là không lớn, nhưng hắn vẫn ôm một tia vọng nhỏ nhoi, giữa đêm xuất hành, cứ mong may mắn sẽ tới. Nào ngờ vừa bước chân vào thành, chân trước vừa vào, chân sau chưa kịp bước tiếp đã gặp ngay chuyện phiền toái.
Nam nhân mặc lam bào tên là Hải Trầm Phong, chính là một vị quái kiệt tung hoành biển rộng, thường ngày làm việc hỉ nộ vô chừng, chỉ làm việc theo ý thích của bản thân, khoái ý ân cừu, tự do tự tại. Cách đối nhân xử thế của hắn khó có thể phân biệt rõ là chính hay tà.
Mười mấy năm trước, Hải Trầm Phong tiến đến Thiên Hương thành, cùng người khác tranh đấu, người này cũng là một cao thủ của huyền khí thế gia, mà thế gia này chính là gia đình bên vợ của hắn. Hải Trầm Phong sau khi thất bại lại bị gia đình nhà vợ vây công, cuối cùng tuy thoát được nhưng thân mang trọng thương, nếu không nhờ Kim Phong Liệt giúp đỡ, ra tay kéo lại tính mạng hắn từ trong tay thần chết thì hắn đã sớm bước chân trên con đường xuống hoàng tuyền.
Cách đối nhân xử thế của Hải Trầm Phong có một chỗ tốt, đó là tri ân tất báo đáp, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi sau đó, hắn ra sức trợ giúp cho Kim Phong Liệt, phát triển Kim Dương Bang từ một bang phái nhỏ nhoi trở thành đệ nhất hắc bang của Thiên Hương thành, sau đó mới rời đi.
Lần này, tuy hắn biết rõ cao thủ xuất hiện sẽ nhiều như mây, nhưng hắn vẫn ôm hi vọng tiến về Thiên Hương thành tranh đoạt cửu cấp huyền đan vì trong lòng hắn cũng có ý định dựa vào sự trợ giúp của Kim Dương Bang. Dù sao Kim Dương Bang tồn tại đã lâu tại Thiên Hương thành, tin tức chắc chắn linh thông, lại cùng hắn có liên hệ, nếu có Kim Dương Bang toàn lực tương trợ, hi vọng đoạt được huyền đan của hắn sẽ tăng lên nhiều.
Nhưng không thể ngờ được, sau khi hắn tới, hắn chưa kịp mở miệng nhờ vả Kim Dương Bang tương trợ thì ngược lại Kim Dương Bang đã muốn hắn giúp đỡ!
Trong lúc nhất thời, Hải Trầm Phong vô cùng buồn bực, không khỏi tự hỏi một câu: “Chẳng lẽ Thiên Hương thành này là cấm địa của Hải Trầm Phong ta? Ta không thể đặt chân vào? Nếu không phải như thế, tại sao mỗi lần ta tiến vào là lại có phiền toái to lớn chờ sẵn là thế nào?”
” Theo lời Kim Phong Liệt mà suy xét, thực lực của vị thần bí cao thủ kia chắc chắn là ẩn giấu ở mức thấp nhất, chỉ có thể hơn mình, thậm chí hơn rất xa. Chuyện này ta phải làm sao đây?”
Hải Trầm Phong bước đi càng ngày càng chậm, trong lòng càng lúc càng thêm phiền muộn. Cuối cùng, hắn dừng lại, trong lòng thở dài một tiếng: ” Thôi, dù sao cũng phải ra quyết định. Hải Trầm Phong ta nào phải loại người có ân không biết báo? Đại trượng phu cùng lắm là chết!”
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Kim Phong Liệt rồi ôn hòa nói:
– Được rồi! Kim đại ca, nhờ người thông báo cho vị kia là ba ngày sau, Hải Trầm Phong đệ sẽ chờ hắn đại giá quang lâm tại rừng cây nơi thành Nam!
Kim Phong Liệt vô cùng mừng rỡ:
– Đa tạ Hải huynh đệ! Ta biết huynh đệ ngươi sẽ không khoanh tay đứng nhìn mà!
Trong nhiều năm qua, Kim Phong Liệt luôn tin tưởng mười phần vào Hải Trầm Phong, mọi chuyện chỉ cần qua tay Hải Trầm Phong thì chưa bao giờ thất bại! Lần này, sở dĩ hắn dám lấy cứng chọi chứng với Ưng Bác Không cũng vì hắn biết rõ Hải Trầm Phong sẽ tới Thiên Hương thành trong nay mai. Vì thế, Kim Phong Liệt tin tưởng hoàn toàn là hắc bào nhân cao thủ dù thực lực có mạnh mẽ cỡ nào cũng không thể so sánh với Hải Trầm Phong ngang dọc biển rộng này!
Kim Phong Liệt thậm chí còn tính toán xem sẽ ăn mừng thắng lợi với Hải Trầm Phong nơi nào!
Người không có kiến thức thật đáng sợ, bất cứ lúc nào cũng có thể đẩy thân nhân bằng hữu vào chỗ chết mà chính mình cũng không hay biết!
Hắn thực sự hoàn toàn không hề suy nghĩ rằng: Hải Trầm Phong không phải là một người thiên hạ không địch thủ!
Hắn càng không biết, giờ phút này, trong lòng Hải Trầm Phong đã tràn ngập cay đắng!
” Ta mà cùng hắc bào nhân thần bí kia giao đấu thì chắc chắn dữ nhiều lành ít! Cho dù ta có may mắn thủ thắng thì chỉ sợ cũng là thảm thắng, lúc đó cũng chẳng còn sức lực mà đi tranh đoạt huyền đan, nhưng ơn cứu mạng không thể không báo đáp. Thôi thì coi như đây là việc cuối cùng ta làm cho Kim Dương Bang vậy! Sau chuyện này, cho dù là thắng hay bại, Hải Trầm Phong ta đều sẽ lập tức rời khỏi Thiên Hương thành, từ nay về sau thề không trở lại!”
– Đúng rồi Hải huynh đệ, lần này đệ tới Thiên Hương thành phải chăng cũng là vì chuyện cửu cấp huyền đan?
Kim Phong Liệt nói một cách hưng phấn:
– Đợi sau khi chúng ta giải quyết chuyện này, ta lập tức an bài toàn bộ nhân mã của bang điều tra tin tức, ha ha ha, thật không dám giấu đệ, khi ta vừa nhận được tin đệ sẽ đến Thiên Hương thành, ta đã đoán được ý đồ của đệ, vì thế, ta liền an bài sẵn người để ý chuyện đó rồi!
Kim Phong Liệt cười cười nói tiếp:
– Chỉ cần có Hải huynh đệ và toàn bộ Kim Dương Bang chúng ta xuất thủ, ta tin chắc đoạt được cửu cấp huyền đan không phải là chuyện khó khăn gì!
– Không! Đại ca lầm rồi, lần này đệ đến đây không phải vì cửu cấp huyền đan.
Hải Trầm Phong chậm rãi lắc đầu, trong mắt ánh lên vẻ chua sót nói tiếp:
– Đệ từ biệt huynh đã mười năm, lòng đệ quả thật có chút nhớ nhung, nên lần này cố ý tới thăm đại ca người, sau đó trở về lập tức bế quan.
” Một khi ta đã đoán được chuyện nguy hiểm thế này, tại sao ta phải cuốn theo đại ca người nữa? Tất cả hậu quả đau khổ, để một mình ta gánh vác vậy!”
– Thì ra là thế!
Kim Phong Liệt không khỏi hơi thất vọng:
– Như thế thì không biết khi nào mới có thể gặp lại đệ. Nếu vậy, lần này đệ cố ở lâu thêm vài ngày, huynh đệ chúng ta vui vẻ một chút, hi vọng lần sau gặp mặt, cũng là lúc đệ báo tin vui đã đột phá huyền công với ta!
Khóe môi Hải Trầm Phong hiện lên một nụ cười chua sót, nhẹ nhàng lắc đầu: “Huyền công đột phá sao? Ta không dám có loại hi vọng xa vời này!” Sau đó thản nhiên nói:
– Ba ngày sau, khi trận chiến kết thúc, không cần biết kết quả như thế nào, đệ sẽ lập tức ly khai Thiên Hương thành, trở lại Lam Quang Hải, cả đời này sẽ không bao giờ quay lại Trung Nguyên này. Huynh đệ hai người chúng ta, chỉ còn đúng ba ngày này để gặp nhau mà thôi!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.