– Được, ta tuyên bố, cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái giữa các học viện Cao Cấp trên khắp đại lục Đấu La chính thức bắt đầu.
Hoàng Đế Tinh La cao giọng tuyên bố.
– Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.
Dân chúng bên dưới đồng loạt hô to.
– Đùng, đùng, đùng, đùng, đùng, đùng…
Từng tiếng pháo hoa chúc mừng không ngừng vang lên ở đâu thành, sau khi pháo nổ hết một trăm lẻ tám tiếng mới dừng lại. Trên Quảng Trường Tinh La khắp nơi người người hưng phấn hoan hô không ngớt.
Hoàng Đế Tinh La lại quay về chỗ ngồi của mình, hắn và Hoàng Hậu ngồi xuống xong liền quay sang Thủ Tương phất tay. Thủ Thương lập tức hiểu ý, liền lập tức truyền lệnh cho thủ hạ bắt đầu.
Sau đó lại vang lên một giọng nói khác:
– Theo quy tắc của cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái giữa các học viện Cao Cấp trên khắp đại lục, vòng thứ nhất cũng chính là vòng loại trực tiếp. Tổng số các học viện Hồn Sư hoặc Hồn Đạo Sư cao cấp báo danh là một trăm ba mươi ba. Sau khi rút thăm, có một học viện thắng không cần đấu, các học viện còn lại chia thành sáu mươi sáu trận thi đấu. Học viện nào thua trong vòng thứ nhất này sẽ trực tiếp bị loại khỏi cuộc thi. Tiếp theo, trận đấu đầu tiên sẽ lập tức bắt đầu. Hai đội bao gồm một đội đến từ đế quốc Đấu Linh, học viện Hồn Sư Cấp Cao Thiên Linh. Đội còn lại chính là đội đã giữ chức quán quân suốt gần một ngàn năm nay, học viện Sử Lai Khắc.
Sau khi người dẫn chương trình tuyên bố, cả Quảng Trường Tinh La nhất thời ôn ào đến cực điểm.
– Sử Lai Khắc, Sử Lai Khắc, Sử Lai Khắc…
Tên của học viện Sử Lai Khắc vang dội khắp mọi ngõ ngách.
Tình huống trước mặt khiến đội dự bị chuẩn bị ra thi đấu vô cùng lo lắng. Bởi vì đây là lần đầu tiên bọn họ rơi vào tình huống này, ở đây đang có mấy chục vạn người đến xem. Nếu… chẳng may… bọn họ thua, học viện Sử Lai Khắc bị loại, kết quả thế nào bọn họ không dám tưởng tượng tiếp nữa.
– Tất cả không cần lo lắng. Đây chính là vinh quang của học viện Sử Lai Khắc, và nó cũng sắp là vinh quang của các ngươi. Ngày xưa, lần đầu tiên chúng ta trông thấy một cuộc thi lớn như vậy cũng vô cùng kinh ngạc. Nhưng ta tin chắc, đối thủ của chúng ta còn hoảng sợ và hồi hộp hơn chúng ta gấp mươi lần, bởi vì chúng ta chính là học viện Sử Lai Khắc.
Giọng nói của Mã Tiểu Đào truyền vào tai của từng người đội dự bị.
Tình huống trước mắt cũng chính là lần đầu tiên Vương Ngôn gặp phải. Ở đây chỉ có ba người Mã Tiểu Đào, Đái Thược Hành và Lăng Lạc Thần khi xưa trong đội dự bị mới từng trải qua. Cho nên lúc này lời nói của Mã Tiểu Đào sẽ có sức thuyết phục hơn.
Đái Thược Hành lập tức tiếp lời:
– Tiểu Đào nói không sai. Mọi người hoan hô chính là hoan hô vì vinh quang suốt mấy ngàn năm nay của học viện Sử Lai Khắc chúng ta. Hiện giờ các ngươi lên sàn đấu cứ bộc lộ hết thực lực của bản thân, chứng minh cho mọi người thấy đệ tử của học viện Sử Lai Khắc là mạnh mẽ đến mức nào. Đi thôi, ưỡn ngực thẳng người, dùng dáng vẻ tự tin nhất để đáp lại tấm lòng của những người đang ủng hộ mình đi chứ.
Được hai vị học trưởng ủng hộ, tâm trạng của mọi người mới bình tĩnh lại vài phần, nhưng lòng bàn tay vẫn ước đẫm mồ hôi. Bọn họ đương nhiên không biết, từ trước đến nay, học viện Sử Lai Khắc chưa bao giờ cho đội dự bị ra thi đấu ở trận đầu tiên. Bởi vì trận này đại biểu cho vinh dự của học viện Sử Lai Khắc, hơn nữa người xem sẽ rất phấn khích, nếu để đội dự bị ra thi đấu chắn chắc khó mà giữ được bình tĩnh. Cho nên thông thường đều để đội chính thức mở màn.
Có điều, lúc này bọn họ căn bản không còn lựa chọn nào khác a!
Đúng lúc này, giọng nói của người dẫn chương trình lại vang lên:
– Trước tiên chúng ta xin mời các đội viên của học viện Hồn Sư Cao Cấp Thiên Linh lên sàn đấu.
Bên phía cánh phải, một đội ngũ gồm các thanh niên mặt không còn chút máu lơ mơ bước lên sàn đấu.
Mã Tiểu Đào phì cười nhìn mấy người Hoắc Vũ Hạo nói:
– Các ngươi thấy chưa, đây là đối thủ của các ngươi. Chú ý một chút. Có thấy mỗi ngươi bọn họ đều đang run rẩy tay chân không? Danh tiếng của học viện là một gánh nặng rất lớn nhưng đồng dạng cũng là một vũ khí vô cùng lợi hại. Tự tin lên, tự tin vào thực lực của bản thân mình, học viện Sử Lai Khắc tất thắng.
Mã Tiểu Đào vừa nói vừa đi đến bên cạnh Bối Bối đưa ra cánh tay phải của mình, nhất thời những người khác cũng ào ào tiến lên, mười một cánh tay phải đặt cùng một chổ.
Vương Ngôn thấp giọng nói:
– Hoắc Vũ Hạo, lát nữa lên sàn đấu con sẽ chỉ huy chiến đấu. Những người khác cứ việc làm theo hướng dẫn của Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng. Vũ Hạo, nếu có thể thì sử dụng cho tốt Hồn Kỹ thứ hai của mình.
Hoắc Vũ Hạo vốn còn chút ngỡ ngàng nhưng nghe Vương Ngôn nhắc nhở một chút cộng với lời nói của Mã Tiểu Đào, cả người đột nhiên trở nên vô cùng tự tin. Đôi mắt Linh Mâu cũng sáng lên, hắn gật đầu nói:
– Vương lão sư, đệ tử hiểu rồi. Các vị học trưởng cứ yên tâm. Chúng ta sẽ không để học viện Sử Lai Khắc mất mặt. Sử Lai Khắc tất thắng.
Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Hoắc Vũ Hạo đồng thời nghe thấy ba chữ Sử Lai Khắc, không hiểu tại sao trong lòng mỗi thành viên đội dự bị liền trở lên vô cùng hăng hái. Đúng vậy, bọn họ là một thành viên của học viện Sử Lai Khắc, bọn họ đang đại diện cho vạn năm vinh quang của học viện Sử Lai Khắc. Đối thủ vừa gặp bọn họ đã cảm thấy sợ hãi. Cho nên việc đầu tiên bọn họ cần làm chính là chiến thắng, gạt hết mọi cản trở trước mặt.
Bọn họ đã không con đường lui, cho nên nếu không thể lui thì chỉ còn cách không ngừng không ngừng tiến về phía trước.
– Tốt lắm, các học viện của học viện Hồn Sư Cao Cấp Thiên Linh đã có mặt. Tiếp đến, mọi người hãy quan sát cho kĩ, đây là các thành viên của học viện đệ nhất đại lục, học viện Sử Lai Khắc.
Giọng nói của người dẫn chương trình đột nhiên cao vút lên tận trời cao, từng tiếng hoan hô Sử Lai Khắc vang dội khắp nơi. Ngay cả vị Hoàng Đế đang ngồi yên trên đầu thành cũng không kềm được xúc động mà đứng thẳng dậy nhìn. Nào ai biết ngày xưa khi y còn là một hoàng tử cũng đã từng dùng tên giả đến học tập lại học viện Sử Lai Khắc. Cho đến bây giờ, trong lòng y vẫn còn yêu sâu sắc một người, người con gái đã tình nguyện ở lại nội viện của học viện Sử Lai Khắc…
M2: dự là người mà mấy chương gần đây hay nhắc đến, Nhạc Huyên thì phải.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 157: Cuộc thi bắt đầu (Hạ)