“Tôi thấy gần đây cô ăn quá nhiều, sau này ăn ít một chút.”
Hứa Sóc dùng ánh mắt “Trẻ em thiểu năng” trìu mến nhìn Minh Thù, thương tiếc vỗ vỗ đầu Minh Thù, cầm dù đi nhanh về phía trước.
Minh Thù: “…”
Minh Thù vẩy vẩy tóc, một đầu đầy nước mưa, bình tĩnh đi về phía trước.
Hai người về đến nhà đã là tám giờ tối, nguyên nhân là Minh Thù tức giận, trong màn mưa đánh một trận với Hứa Sóc.
Ừ, uốn nắn một chút.
Là Minh Thù đánh Hứa Sóc một trận.
Hứa Sóc về nhà liền giam mình trong phòng, nói không muốn nhìn thấy Minh Thù.
Người ta ân ái trong mưa, hắn lại bị đánh giữa cơn mưa phùn, mất mặt không chứ!
Công lược cái rắm!
Không công lược!
Lão tử phải về nhà.
“Đây là sao vậy?”
Diệp Kỷ An cầm vài phần văn kiện từ thư phòng đi ra, dường như chuẩn bị ra ngoài:
“Lại cãi nhau?”
Minh Thù nở nụ cười: “Không có, hôm nay hắn không uống thuốc, bị bệnh.”
“Cô mới không uống thuốc.”
Cửa phòng nhanh chóng mở ra, lại nhanh chóng đóng lại.
Diệp Kỷ An: “…”
“Hôm nay có khách?”
Minh Thù nhìn bàn ăn nhiều hơn ngày thường, nghi ngờ hỏi.
“Con gái dì Ninh tới, dù sao ở đây cũng nhiều phòng, ta để dì Ninh sắp xếp một phòng cho con bé. Con mau về phòng thay quần áo, tránh bị cảm.”
Diệp Kỷ An nhìn Minh Thù cả người ướt nhẹp, bảo cô nhanh đi thay quần áo.
“Rắc rắc.”
Phòng vệ sinh bị mở ra.
Ninh Nhạc từ phòng vệ sinh đi ra, thấy Diệp Kỷ An đứng ở phòng khách, lễ phép nói một tiếng:
“Chú Diệp.”
“Ừ.”
Diệp Kỷ An gật đầu: “Miểu Miểu với cháu tuổi cũng ngang ngang nhau, hai đứa có thể tâm sự, ta còn có việc không cùng hai đứa ăn cơm.”
“Chú Diệp đi thong thả.” Ninh Nhạc gật đầu.
[Ký chủ, cơ hội tới, mau đuổi Ninh Nhạc ra ngoài.] Giá trị thù hận bay tới.Hài Hòa Hiệu nóng vội bắt đầu đưa ra ý tưởng điên khùng.
Minh Thù cũng rất mất kiên nhẫn.
#Hệ thống nhà ta luôn nhịn không được đưa ra ý tưởng tồi thì làm sao, online chờ, rất cấp bách.#
Diệp Kỷ An vội vã rời đi, Minh Thù liếc mắt nhìn Ninh Nhạc, trực tiếp ngồi xuống ăn.
Dì Ninh từ phòng bếp đi ra, thấy vậy có hơi xấu hổ: “Nhạc Nhạc, ngồi. Diệp Miểu tiểu thư, Hứa Sóc tiên sinh…”
Bà cũng không dám gọi thiếu niên kia.
“Hắn không ăn.”
“Ai nói tôi không ăn.”
Hứa Sóc từ trong phòng đi ra, kéo cái ghế ngồi đối diện Minh Thù. Hắn liếc mắt nhìn Ninh Nhạc, nhíu mày:
“Sao cô ta ở đây?”
Dì Ninh nhìn ra Hứa Sóc không vui, vội vàng giải thích: “Hứa Sóc tiên sinh, Diệp tiên sinh kêu Nhạc Nhạc tạm thời ở đây…”
Dì Ninh cẩn thận khép nép, khiến Ninh Nhạc nhăn mày, cô dùng thân thể này, nếu đã gặp mẹ của thân thể này, đương nhiên không thể ngồi đó mặc kệ không quan tâm.
“Mẹ không cần nói chuyện với bọn họ.” Ninh Nhạc kéo dì Ninh.
Minh Thù hạ mắt, lúc Diệp Kỷ An ở đây, không phải rất lễ phép sao?
Tại sao Diệp Kỷ An vừa đi, lễ phép của cô bị chó ăn rồi?
Minh Thù cúi đầu bới cơm.
“Hứa Sóc tiên sinh, xin lỗi, Nhạc Nhạc không hiểu chuyện.”
Dì Ninh xin lỗi Hứa Sóc, nhỏ giọng gọi Ninh Nhạc: “Hai người ăn trước, tôi đi xem canh đã.”
Dì Ninh kéo Ninh Nhạc rời đi.
“Nhạc Nhạc, là nhờ Diệp tiên sinh giữ mẹ lại, bây giờ con mới có thể thấy mẹ. Hứa Sóc tiên sinh rất quan trọng với Diệp tiên sinh, con đừng xung đột với bọn họ.”
“Mẹ theo con đi.”
Hiện tại cô có đã năng lực, dù ở bên ngoài cũng có thể cho bà một cuộc sống sung túc.
“Nhạc Nhạc, mẹ không có bản lãnh gì, thế nhưng ở chỗ này, con không cần giống như những cô gái khác ra ngoài chém giết gì đó. Nhạc Nhạc, con nghe mẹ đi.”
Dì Ninh không biết bản lĩnh hiện tại của Ninh Nhạc, đương nhiên muốn bảo vệ Ninh Nhạc.
Ninh Nhạc muốn khuyên dì Ninh đi cùng cô, nhưng nói thế nào dì Ninh cũng không chịu, cuối cùng Ninh Nhạc sợ dì Ninh ở chỗ này không yên ổn, nên đã ở lại.
Trong lúc đó, Minh Thù không nói gì với Ninh Nhạc dù chỉ là một câu, giống như cô ta không tồn tại.
Ninh Nhạc đến thế giới này lâu như vậy, cô ta còn chưa từng bị người khác làm lơ như thế.
Trong lòng không khỏi có chút uất ức.
“Diệp Miểu.”
Ninh Nhạc cản Minh Thù, lúc này dì Ninh ở phòng bếp, không nhìn thấy bên này, cô ta hạ giọng cảnh cáo:
“Cô còn dám sai bảo bà ấy, đừng trách tôi không nể mặt.”
Minh Thù nhướng mày cười khẽ: “Ninh Nhạc tiểu thư, xin hỏi tôi sai bảo mẹ cô khi nào? Nấu cơm vốn là trách nhiệm của bà ấy ở đây, cô muốn tôi phải cúng bái bà ta sao?”
Dừng một chút, Minh Thù tiếp tục nói: “Chỉ có bài vị mới cúng bái, cô muốn tôi làm thế sao?”