– Nếu ta không làm. Trong mắt của Dương Khai lóe lên hàn quang, cười híp mắt nhìn Di Thiên.
– Đó cũng không phải do ngươi! Di Thiên hừ lạnh một tiếng. Tiếng nói vừa xong, Lôi Viêm Phi Tích bên trái bỗng nhiên hé miệng lớn, một đoàn ánh lửa lóe lên hồ quang chợt thành hình, trực tiếp đánh qua phía Dương Khai, khí thế cực kỳ kinh người. Cảm nhận được nhiệt ý bức người cùng sát thương kinh khủng tích chứa trong đoàn lửa, gương mặt của không ít võ giả đều lộ vẻ hoảng sợ. Đại đa số người trong bọn họ tuy rằng đã sớm nghe nói Lôi Viêm Phi Tích kinh khủng, nhưng cũng không tận mắt thấy qua, hôm nay mới xem như mở rộng tầm mắt.
Chẳng trách nói Phản Hư lưỡng tầng cảnh võ giả đụng phải Lôi Viêm Phi Tích cũng phải quá ư sợ hãi. Chỉ riêng là một đoàn lửa này, thì không phải Phản Hư Cảnh bình thường có thể ngăn cản. Đoàn lửa kinh khủng ập vào mặt, Dương Khai lại đứng ở nơi đó, dường như không ý thức được nguy hiểm. Mãi cho đến khi quả cầu lửa tới gần, hắn mới bỗng nhiên chợt mở ra bàn tay, chụp tới hướng đó.
– Muốn chết! Không ít võ giả thấy một màn như vậy, trong lòng nảy sinh ra ý nghĩ như thế. Sự công kích của Lôi Viêm Phi Tích há dễ dàng hóa giải thế sao? Tiểu tử này nhìn cũng có chút đầu óc không bình thường, không ngờ ý đồ lấy thân thể đối kháng, chẳng trách dám đụng phải Di Thiên. Thế nhưng một màn làm cho bọn họ giật mình xuất hiện. Ngay lúc bàn tay của Dương Khai bắt được đoàn lửa đó, hắn cũng không trực tiếp bị đốt thành tro bụi như mọi người dự liệu, trái lại thì đoàn lửa ở trên tay hắn truyền ra một tiếng vang nhỏ thổi phù. Một cỗ lực lượng dao động cực kỳ huyền diệu truyền ra, lóe lên một cái rồi biến mất. Đoàn lửa kinh khủng kia dường như quả bóng xì hơi, thu nhỏ với tốc độ cực nhanh, cuối cùng biến mất không thấy. Dương Khai không bị thương chút nào. Từng trận thanh âm hít hà khí lạnh vang lên liên tục. Di Thiên rốt cục chậm rãi ngồi thẳng người, đẩy ra cô gái nửa nằm ở trên đùi hắn, trong mắt truyền lại một loại tin tức không lẩn tránh.
– Được lắm, Phản Hư lưỡng tầng cảnh! Di Thiên toét miệng nở nụ cười, lộ ra một miệng răng trắng như tuyết:
– Chẳng trách dám càn rỡ như thế, thì ra là có chút bản lãnh! Vào nháy mắt Dương Khai xuất thủ, y đã nhìn ra tu vi cảnh giới của người này. Phản Hư lưỡng tầng cảnh, trên Đế Thần Tinh đã không tính là yếu rồi, đừng nói chi hắn còn là một loài người!
Đế Thần là Yêu tộc độc quyền, tuy rằng vật tư dư thừa, linh khí thiên địa nồng đậm, nhưng trong Nhân tộc hiếm thấy có thể hiện ra cường giả của Phản Hư Cảnh. Người có loại tư chất này sớm bị bóp chết trong nôi rồi. Yêu tộc không thể nào để cho Nhân tộc chiếm thế chủ đạo. Bọn họ giữ lại cho Nhân tộc kẽ hở sinh tồn, chẳng qua là nhìn trúng các loại độc đáo thiên phú của Nhân tộc mà thôi. Sao họ có thể có thể để cho Nhân tộc có cơ hội đảo khách thành chủ chứ? Cho nên sau khi Di Thiên đã nhận ra Dương Khai là Phản Hư lưỡng tầng cảnh võ giả, y lập tức thấy hứng thú, đứng ở trên xe thú, vung tay lên, hừ lạnh nói:
– Giết hắn! Hai yêu thú bậc chín lập tức cuồng bạo, rối rít đứng thẳng lên trên người, mở ra cái miệng rộng, trong miệng có giấu ngọn lửa cùng sấm sét đang phập phồng. Một trận rối loạn diễn ra nơi cửa thành, đại đa số võ giả đều nhanh chạy ào thoát đi tứ tán.
Dương Khai cười ha hả:
– Hai súc sinh cũng dám càn rỡ! Ánh sáng vàng lóe lên, hai đạo Kim Huyết Ti dưới Dương Khai khống chế, như mũi tên rời cung, bắn xuyên qua về phía Lôi Viêm Phi Tích. Hai đạo hỏa trụ rối rít phun ra từ trong miệng của Lôi Viêm Phi Tích, đón đỡ Kim Huyết Ti, nhưng vẫn như cũ không thể ngăn trở tốc độ đột tiến của nó. Ngọn lửa ấy khiến cho bất kỳ kẻ nào khi nghe thấy đều biến sắc, căn bản không tạo thành bất kỳ thương tổn gì với Kim Huyết Ti. Chỉ là thời gian một cái nháy mắt, Kim Huyết Ti bắn nhanh vào trong miệng của Lôi Viêm Phi Tích. Ngay sau đó, hai yêu thú bậc chín truyền ra tiếng gầm rú tương tự như rên rĩ vậy, thân thể cao lớn ngã trái ngã phải, đụng vào phòng ốc phụ cận sụp đổ gãy nát hết. Kim Huyết Ti vọt vào trong bụng bọn chúng đã do Dương Khai khống chế, có thể tùy ý cắt trong cơ thể bọn chúng, tạo thành thương tổn khó có thể tưởng tượng cho bọn chúng. Dương Khai cũng không nhàn rỗi, thân hình thoắt một cái, người đã vọt ra ngoài, rất nhanh tới đến trên đầu của Lôi Viêm Phi Tích, một quyền đập tới cái ót của nó. Một quyền đó dường như nhẹ nhõm, nhìn không ra tích chứa lực đạo dạng gì.
Nhưng khi quyền quẳng đập trúng đầu của Lôi Viêm Phi Tích, mọi người đều rõ ràng thấy được, thân thể yêu thú khổng lồ chợt ngừng lại, đầu dường như bị đại chuỳ vạn cân đập trúng. Đầu tiên là nó ngã ra sau một cái như phản xạ có điều kiện vậy, ngay sau đó như sao băng rơi xuống, đập ầm ầm về phía mặt đất. Đất rung núi chuyển! Trên mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố to, hết cả cái đầu của Lôi Viêm Phi Tích lâm vào bên trong. Không hổ là yêu thú bậc chín, mặc dù có Kim Huyết Ti tác loạn trong cơ thể nó, lại bị Dương Khai đánh một cái trên ót như vậy, nhưng nó vẫn không bị mất mạng, ngược lại càng thêm kích phát hung tính, trong gầm thét, cái cánh thịt rộng lớn quạt động, muốn ném Dương Khai thoát khỏi từ trên người nó. Thân hình của Dương Khai xoay một cái, đi thẳng tới phía trước Lôi Viêm Phi Tích, hai chân đạp trên hàm dưới của nó, hai tay giơ lên trời, giơ lên cao hàm trên của Lôi Viêm Phi Tích muốn cắn xuống.
– Hắn muốn làm gì? Người vây xem đều ngây dại, khiếp sợ nhìn về Dương Khai thời khắc này. Hắn bày ra bộ giá thế kia, phảng phất là muốn xé rách yêu thú bậc chín sống sờ sờ đó vậy. Nhưng thân thể nhỏ nhoi của một con người, tạo thành sự tương phản mãnh liệt so với cái miệng to như chậu máu của Lôi Viêm Phi Tích. Dường như Lôi Viêm Phi Tích chỉ cần nhẹ nhàng cắn một cái, thì có thể nuốt trọn người kia vào trong bụng. Thân thể của Dương Khai cong thành hình dạng con tôm. Bắp thịt lồ lộ ra bên ngoài nổi lên cuồn cuộn, dường như tích chứa lực lượng khó có thể tưởng tượng. Hắn cùng với Lôi Viêm Phi Tích đang tiến hành sự va chạm cùng trận đấu trên lực lượng. Mọi người đều cảm thấy Dương Khai điên rồi. Mọi người đều biết, trên lực lượng, Yêu tộc trời sanh có ưu thế khó có thể tưởng tượng. Đừng nói chi là Lôi Viêm Phi Tích loại yêu thú bậc chín có hình thể khổng lồ này, nhất là giảo hợp lực của nó lại kinh người đến cực điểm. Dương Khai chủ động tiến tới bên miệng yêu thú, quả thực hắn đang khiêu chiến với vị trí thân thể cường đại cứng cỏi nhất của Lôi Viêm Phi Tích. Đầu óc của người này không bình thường chắc? Không ít người trong lòng toát ra cái ý nghĩ này. Nhưng kết quả lại làm cho bọn họ trừng mắt nhìn rớt con ngươi đầy đất, hơn nữa kết quả chính là nhanh chóng như thế. Vào khoảnh khắc bọn họ hồ nghi Dương Khai có chút vấn đề về thần trí, thân thể của hắn vốn cong thành hình dạng con tôm đột nhiên duỗi thẳng ra.
Như có thể xuyên qua lực lượng cuồng bạo của cả Tinh Vực, cái miệng to như chậu máu của Lôi Viêm Phi Tích căn bản không thể ngăn trở thân thể của Dương Khai duỗi người ra. Khóe miệng to lớn đó bày biện ra độ cong nảy lên cực kỳ khoa trương, hàm trên chợt bay đi lên trên, hàm dưới tiếp tục rơi xuống. Xì xì… Máu tươi đầy trời, đầu của Lôi Viêm Phi Tích nứt ra, bắp thịt cùng gân kiện trên đầu bị lực lượng cường đại lôi kéo, toàn bộ vỡ ra, bại lộ trong tầm mắt của mọi người. Toàn sân ngây dại, đều dùng một loại ánh mắt cực kỳ cổ quái nhìn Dương Khai, dường như trong lúc nhất thời đầu có chút xoay không qua chỗ ngoặt. Nếu có người nói, Dương Khai là một cường giả Yêu tộc lấy lực lượng mà xưng, như vậy một màn trước mắt còn có giải thích hợp lý, nhưng… hắn chỉ là một con người a! Một loài người có thể có loại lực lượng kinh khủng đó sao?
Một tiếngầm, thân thể cao lớn của Lôi Viêm Phi Tích té xuống đất, bắn ra tung tóe nổi lên một mảnh bụi bậm. Cả người của Dương Khai tắm máu, đứng sừng sững giữa không trung, đằng đằng sát khí, như một tên Sát Thần đi ra từ thời kỳ thượng cổ, khiến cho người ta không rét mà run. Hắn nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn lại một con Lôi Viêm Phi Tích khác đang vọt tới phía mình, toét miệng cười gằn. Lôi Viêm Phi Tích mặc dù không hóa thân làm người, nhưng ít nhiều cũng sinh ra linh trí. Con này vừa thấy đồng bạn của mình không ngờ bị loài người kia dùng một loại phương thức không thể tưởng tượng nổi đánh chết, nào còn dám gần thêm nữa? Cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ, đôi cánh kích động mãnh liệt, muốn dừng lại bước chân.