– Đừng nói mò.
Miêu Nghị giả bộ tức giận:
– Nàng tới tìm ngươi làm gì?
Vân Tri Thu nhìn hắn, nàng cười nhưng trong lòng không cười, ngồi xuống lấy một cái rương ra, mở nắp lộ ra một cái đĩa ngõ bên trong, vỗ rương và nói:
– Quả nhiên Quần Anh hội rất lợi hại, ngươi muốn chủ tinh đồ, ta nhờ nàng hỗ trợ, nàng một lời đáp ứng, chưa tới nửa năm năm đã thu thập các khu vực đã biết trong Đại Thế Giới.
Miêu Nghị nhíu mày, nói:
– Không có để nàng phát giác cái gì chứ?
Vân Tri Thu khép lại rương hòm:
– Không có, lần trước nói chuyện phiếm với ta, nàng vô tình nói tới việc này, ta làm bộ có hứng thú muốn học, thừa cơ xin nhờ nàng, nàng đã đáp ứng, cũng không biết chúng ta cần làm gì.
– Ngươi bảo Thiên Nhi, Tuyết Nhi có rảnh hỗ trợ tìm xem, cứ tìm phương vị đại khái trước đã.
Miêu Nghị thuận tay xuất một quả cầu kim loại màu đen giao cho nàng.
Thấy hắn không có hứng thú với bảo tàng, hai người là phu thê nhiều năm, Vân Tri Thu cũng nhìn ra nội tâm hắn có chuyện, hỏi:
– Như thế nào, hào hứng không cao?
– Ta chuẩn bị tìm địa phương bế quan tu luyện, không có thời gian làm việc này.
Miêu Nghị tìm lý do, tạm thời không cho nàng biết việc khảo hạch. Loại chuyện này nàng cũng không giúp được gì, không nên làm nàng chờ đợi trong lo lắng.
Việc này Miêu Nghị đã nói qua với nàng, Vân Tri Thu cũng biết, nói:
– Đi đâu? Đi khi nào? Lúc nào trở lại?
– Chỉ cần tìm biển sâu là được, không định chạy xa, ngay tại Thiên Nguyên tinh đi, ngày mai khởi hành, trong một năm sẽ trở lại.
Sau khi bàn giao với nàng vài câu, Miêu Nghị lại hỏi:
– Lão yêu quái luyện chế đồ vật của ta, đã luyện xong chưa?
Vân Tri Thu:
– Cái này không thể trách hắn, là ta dặn dò thà thiếu không ẩu, thừa dịp hiện tại không có việc gì, không bằng chuẩn bị chiến giáp của ngươi cho tốt, không nói hồng tinh tinh khiết cao độ cần nhiều thời gian và tốn sức, vì thế hắn phải đặt tâm vào làm, ngươi yên tâm, xem tiến độ có lẽ cuối năm sẽ xong.
Cuối năm là xong, xem ra khảo hạch sang năm không thành vấn đề! Miêu Nghị yên tâm, đứng lên nói:
– Đi! Ta đi về trước, trong phủ thống lĩnh còn nhiều việc cần an bài, buổi tối lại đến với ngươi.
Vân Tri Thu đi theo ra ngoài, thuận tay chỉnh sửa quần áo giúp hắn
– Ngày mai sẽ đi, buổi tối nên qua đêm với các nàng đi. Ta với ngươi làm thường xuyên, ta nghe nói ngươi vài tháng không qua bên kia rồi. Ngay cả Thiên Nhi, Tuyết Nhi dính mưa móc còn nhiều hơn tỷ muội các nàng, có chút quá. Người ở bên cạnh, ngươi không thường đi qua càng không nói nổi, lần này phải đi cả năm, nhân đều mọc trong da thịt, làm nữ nhân không có phúc ba vợ bốn nàng hầu như nam nhân.
– Biết rõ, buổi tối sẽ đi!
Miêu Nghị gật đầu, ôm nàng và hôn lên bờ môi đầy dư vị, lại thấy Thiên Nhi, Tuyết Nhi cười cười:
– Chiếu cố tốt phu nhân, chuyện nên làm phải làm, không nên chuyện gì cũng cần phu nhân quan tâm.
– Vâng!
Hai nàng cúi đầu đưa tiễn.
Vân Tri Thu kéo tay đưa tiễn đến hòn non bộ, cũng không dám đi ra bên ngoài, nàng nói:
– Đi sớm về sớm, lại biến mất không thấy mặt mũi, đừng trách ta vô tình.
Miêu Nghị vươn tay vuốt ve gương mặt nàng, quay người rời đi.
Vừa ra khỏi Vân Dung Quán, phát hiện sau lưng có người đuổi theo, vừa quay đầu lại đã thấy Bảo Liên lại theo phía sau, kỳ quái nói:
– Ngươi không trở về?
Bảo Liên nói:
– Mới vừa đi dạo quanh đây, không nghĩ tới đại nhân ra nhanh như thế.
Miêu Nghị im lặng, người ta tận trung cương vị công tác hắn không còn gì để nói, chẳng muốn nói, vẫy tay cùng trở về.
Đến cửa phủ thống lĩnh, da đầu Miêu Nghị lại run lên, một chiếc kiệu hình dáng quen thuộc đặt tại đó, không phải kiệu của Hoàng Phủ Quân Nhu thì có thể là ai.
Thấy màn kiệu nhúc nhích, Miêu Nghị không nói hai lời tiến vào phủ thống lĩnh, truyền âm báo với thủ vệ.
– Bổn thống lĩnh có chuyện quan trọng, hôm nay không gặp kẻ nào cả.
Cũng không thể trách hắn làm tuyệt, hắn hạ quyết tâm không có gút mắc với nữ nhân này, nếu không sẽ cho nàng chỗ trống thừa cơ dây dưa.
Hoàng Phủ Quân Nhu vừa chui ra vồ hụt, trong nội tâm phát điên, lúc này nghe thủ vệ thông báo, thủ vệ cũng chuyển cáo nguyên lời vừa rồi, nàng tức giận xiết chặc nắm đấm, gương mặt mang theo băng sương tiến vào trong kêệu, lạnh lùng nói:
– Trở về!
Miêu Nghị quay về phủ thống lĩnh lập tức an bài công vụ, gọi Phục Thanh và Ưng Vô Địch gặp mặt.