“Em họ, đây rốt cuộc là con cái nhà ai vậy?” Triệu Nguyệt Như là người không có mắt nhìn, Nguyễn Hạo Thần không thèm trả lời cô ta mà cô ta vẫn cứ tiếp tục hỏi.
Cậu ba Nguyễn đứng dậy ngước mắt quét nhìn cô ta một cái, cái nhìn đó không mang theo bất cứ tình cảm gì, rất lạnh lẽo rất hung hăng.
Mặc dù là cậu ba Nguyễn đứng lên nhưng mà một cái tay của anh vẫn còn đang nắm bàn tay nhỏ của Đường Vũ Kỳ, kiểu gì không có ý muốn thả ra.
Thân thể Triệu Nguyệt Như rụt lại, âm thầm hít vào một hơi, đối với người em họ này cô ta vẫn luôn thấy sợ hãi, lúc này lại nhìn thấy bộ dạng này của Nguyễn Hạo Thần, cô ta cũng không còn dám nói lung tung nữa.
“Cậu ơi.” Cô gái nhỏ đi theo bên cạnh của Triệu Nguyệt Như lại đột nhiên đi đến kéo lấy góc áo của Nguyễn Hạo Thần.
Cô gái nhỏ có thể cảm giác cậu ba Nguyễn đối với Đường Vũ Kỳ rất dịu dàng cho nên cô bé cũng đi qua đó.
Cậu đã thích con nít phải thì chắc chắn sẽ càng thích cô bé, dù sao thì bọn họ cũng là người thân với nhau.
Triệu Nguyệt Như nhìn thấy con gái của mình đi đến đó còn lại kéo góc áo của Nguyễn Hạo Thần, ngẩn người, trong lòng của cô ta hơi lo lắng, sợ là Nguyễn Hạo Thần sẽ đẩy con gái của cô ta.
Lúc đầu cô ta muốn kéo con gái của mình về nhưng mà suy nghĩ lại thì lại dừng lại.
Nguyễn Hạo Thần đối với cô bé này rất là dịu dàng, vậy thì chắc là cũng không hung dữ với con gái của cô ta đâu, nói không chừng Nguyễn Hạo Thần còn có thể thích con gái nhà cô ta, như vậy thì nhà của cô ta liền có thể nhận được không ít chỗ tốt ở trên người của Nguyễn Hạo Thần rồi.
Nguyễn Hạo Thần bị Nguyễn Tân Tân nắm chặt góc áo, di chuyển tầm mắt nhìn một cái, chẳng biết là tại sao anh lại không thích chút nào.
Lúc nãy cô bé kéo anh anh không hề cảm thấy có cảm giác không thích, trái lại là trong lòng còn vui vẻ.
Nguyễn Tân Tân chín tuổi nhìn anh, trong mắt mang theo tính toán, mà cô bé đáng yêu này lúc nãy nhìn về phía anh hai mắt lại sạch sẽ trong trẻo như làn suối.