“Tin tức của bà nhanh nhạy thật đấy!” Trương Thác liếc nhìn Ma Y, sau đó nhìn về hướng khác.
“Chắc hẳn cậu cũng biết thần ẩn mình sẽ thế nào. Vì thế cũng nên theo dõi chặt bên phía kia nữa” Ma Y lên tiếng: “Sao rồi, lần này cậu đến sa mạc Lâu Lan đã thu hoạch được những gì rồi”
Vừa nghe Ma Y nhắc tới chuyện này, con ngươi Trương Thác co lại, anh lại nhìn về phía Ma Y lần nữa, nghiêm mặt lên tiếng: “Liên quan tới chuyện đi Lâu Lan lần này, bà đã biết được chuyện gì rồi?”
Trước khi anh đến sa mạc Lâu Lan, Ma Y đã nói với Trương Thác một số câu có vẻ kỳ lại, giống như bà ấy đã sớm đoán được gì đó rồi.
“Cũng không có chuyện gì cả” Ma Y lắc đầu một cái: “Tôi chỉ biết rõ, à không, phải nói là ông lớn nhà tôi biết rõ bên trong sa mạc Lâu Lan đó có cất giữ một ít thứ muốn cậu lấy giúp. Tôi cũng chỉ là người truyền lời này lại thôi, còn về thứ gì thì ông lớn nhà tôi vẫn chưa nói, vì thế tôi không biết. Nhưng tôi có thể chắc chắn là thứ đó không phải cái thứ vừa được mang đi quyên tặng kia.”
“Bà muốn biết sao?” Trương Thác nhìn chằm chằm Ma Y, lên tiếng hỏi.
“Không” Ma Y lắc đầu: “Hôm nay tôi tới đây cũng không phải vì món đồ mà cậu lấy ở Lâu Lan mà chỉ tới đây để trò chuyện một chút mà thôi. Ừm… Nên nói thế nào đây? Chúng †a tâm sự một chút đi.”
“Tâm sự sao?” Vẻ mặt Trương Thác lộ vẻ kinh ngạc. Anh nghĩ thế nào cũng cảm thấy Ma Y không phải người thích hợp để tâm sự, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Ma Y, Trương Thác lên tiếng: “Thôi được rồi, nói một chút cũng được, bà muốn nói chuyện gì?”
“Nói chuyện An Đông Hưng với cậu.’ Ma Y phất phất tay: “Đi thôi, hai ngày trước tôi vừa trở về quê một chuyến, đã đào ra được bình rượu được chôn dưới đó hai năm, xem như cậu có lộc ăn đi. Rượu này của tôi được chưng cất rất kỹ, không có ở bên ngoài đâu”
Ma Y giơ hai cái bình sứ trong tay, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.
Trong đêm lạnh gió rét, cả hai đi bộ đến một nhà máy hoang tàn ở ngoại ô Thành phố Châu Xuyên, Trương Thác và Ma Y chia ra ngồi tựa lưng vào ống dẫn của lò hơi đã bị bỏ hoang không biết từ bao giờ, trên tay mỗi người đều cầm một vò sứ nhỏ.
Trương Thác bưng cái vò sứ lên ngang miệng rồi ngửi một cái: “Mùi hương không tồi, mùi như ở các cửa hàng bán hoa vậy. Đây là rượu chưng cất từ các loại hoa ư?”
“Cậu cũng có chút hiểu biết đấy” Ma Y cười: “Hồi đó nơi tôi sống ngập tràn hoa nên tôi lấy hoa chưng cất thành rượu.
Cậu nếm thử xem, rượu tôi làm và cống phẩm trên đảo Ánh Sáng hàng năm do các thế lực lớn dâng cho cậu, cái nào mới được gọi là rượu ngon?”
Trương Thác bưng vò rượu đưa lên miệng và khẽ nhấp một ngụm, sau đó nhắm mắt lại, mấy giây sau mới lên tiếng: “Mới nếm vào thì thấy thơm dịu và vị hơi ngọt, trong vị ngọt lại xen lãn một chút cay nồng, cảm giác lưu lại ở đầu lưỡi vô cùng đặc biệt. Thật sự vượt xa các cống phẩm, hơn nữa còn có thể cảm nhận được mùi bùn đất thoang thoảng. Bà dùng hoa chưng cất rượu mà không cần tuốt cành sao?”.
“Ha ha!” Ma Y bật cười thành tiếng: “Cậu có hiểu biết về rượu đấy, không như một số người khác, uống xong chỉ biết nói rượu của tôi rất đặc biệt, nhưng hỏi lại đặc biệt chỗ nào thì họ không trả lời được, chỉ nói qua loa là rượu này nhiều năm tuổi rồi mà thôi. Nhưng thật ra ban đầu khi tôi còn trẻ, tôi dùng mấy phương pháp chưng cất rượu tại nhà rồi nhét qua quít cả mười mấy vò, đến tận mấy chục năm sau mới nhớ ra tôi còn rượu đã ủ ở quê nhà. Đúng là tôi đã dùng hoa mà không tuốt cành”