Cả người làm màu mà không được.
Nếu là Ninh Thư, Ninh Thư cũng không nhìn trúng tên nam nhân này, trách nhiệm và tư tưởng của một người nam nhân không thể nghi ngờ sẽ lộ rõ ở thời điểm nảy sinh chuyện lớn, mà hiển nhiên Ôn Như Họa chính là cái loại người không có trách nhiệm.
Có đôi khi cảm thấy rất ngây thơ, nhưng đôi khi lại rất phẫn nộ.
“Ngươi nói đi chứ, ngươi trở về làm gì, có phải nhi tử đại quan kia vứt bỏ ngươi hay không, vốn dĩ ngươi cũng không phải người xinh đẹp gì, đương nhiên người ta sẽ chán ghét ngươi.” Thanh âm Ôn Như Họa có chút sắc bén, như là đang phát tiết bi phẫn trong lòng.
“Đinh, giá trị ngược +20, Ninh Thư đáng yêu ơi, có nhớ người ta không?” Thanh âm 2333 vang lên trong đầu Ninh Thư.
Ninh Thư: “Cút.”
“Hừ, nữ nhân khẩu thị tâm phi*.” 2333 hừ lạnh một tiếng liền biến mất.
*Khẩu thị tâm phi: miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo.
“Ngươi nói đi, vì cái gì ngươi không nói lời nào, ngươi trở về tìm ta làm gì, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta còn có thể chấp nhận ngươi sao? Ta bị ngươi lừa một lần, tuyệt đối sẽ không lại bị ngươi lừa lần thứ hai?” Ôn Như Họa như bệnh tâm thần gào thét Ninh Thư.
Trong đầu Ninh Thư trao đổi với hệ thống, tiếng gầm rú của Ôn Như Họa bên tai quả thực đều muốn chấn điếc lỗ tai nàng.
Ninh Thư nhịn không được móc móc lỗ tai, trước kia thấy bộ dạng Ôn Như Họa hào hoa phong nhã, giống như người đọc nhiều sách, sao hiện tại lại tương phản như thế.
Thiếu niên, hình tượng của ngươi sụp đổ có chút lợi hại.
“Này, ngươi là ai, lại dám nói tiểu thư nhà ta như thế, có tin ta nói ám vệ của tiểu thư chọc ngươi thành cái sàng hay không.” Nguyệt Lan phun tào Ôn Như Họa, “Tự biết thân phận của ngươi, tiểu thư của chúng ta cũng không phải người để ngươi tùy tiện chỉ trích.”
Trên mặt Ôn Như Họa hiện lên biểu tình khổ đại thù sâu, lộ ra nụ cười trào phúng lại bi thương, ngữ khí bay bổng nói: “Đúng vậy a, thân phận của ta là gì, đương nhiên so ra kém phu nhân nhà quan của ngươi này.”
Nguyệt Lan dùng vẻ mặt xem tên đần nhìn Ôn Như Họa, chẳng lẽ hắn một chút cũng không có hoài nghi tiểu thư nhà nàng có phải biểu muội nhà hắn hay không, đều không chịu chứng thực một chút liền ở chỗ này gào thét đùng đùng, quả thực là.
Cảm thấy đầu óc có bệnh, hơn nữa bệnh còn không nhẹ.
Tựa hồ ám vệ cũng nhìn không nổi, hỏi Ninh Thư: “Tiểu thư, có muốn làm cho vị công tử này, biểu ca người một cái lều hay không.”
Ninh Thư còn chưa có há mồm, Ôn Như Họa lập tức rít gào nói: “Không cần, Bạch Cầm Tương, ta không cần ngươi bố thí, ta ngủ bên ngoài là được rồi.”
Ninh Thư: …
Kiên cường như vậy, Ninh Thư còn tưởng rằng Ôn Như Họa sẽ trực tiếp bỏ đi chứ, ngủ ở bên ngoài liền tỏ ra ngươi rất có cốt khí?
Ninh Thư ngáp một cái, thật sự không muốn cãi nhau với Ôn Như Họa nữa, lôi Nguyệt Lan đi vào lều, nói vọng ra: “Tắt lửa đi ngủ.”
Bên ngoài Ôn Như Họa dùng một loại ánh mắt phức tạp nhìn lều vải, tựa hồ muốn nhìn thấu bên trong lều vải.
Ám vệ chỉ liếc mắt nhìn Ôn Như Họa một cái, sau đó cầm dây thừng của mình cột giữa hai cái cây, cuối cùng giống như Tiểu Long Nữ nằm trên dây thừng, nhưng hoàn toàn không có vẻ xinh đẹp phiêu dật của Tiểu Long Nữ, ám vệ chỉ có sự kinh khủng.
Ôn Như Họa thấy không có người để ý tới mình, dựa vào một thân cây, ngơ ngác nhìn chằm chằm lều vải của Ninh Thư.
Ôn Như Họa trừng đến đôi mắt đều đỏ, thỉnh thoảng còn nghiến răng, trong ban đêm yên tĩnh có vẻ đặc biệt âm trầm.
Trong lều Ninh Thư ôm Nguyệt Lan ngủ đặc biệt ngon giấc, một chút cũng không biết bên ngoài Ôn Như Họa một đêm không ngủ, tới tới lui ở ngoài lều vải lo lắng như thế nào.
Cho dù Ninh Thư có biết cũng sẽ không để ý đâu.
Thế nhưng trong lòng Ôn Như Họa táo bạo hơn, khó tránh khỏi muốn suy đoán Bạch Cầm Tương đã xảy ra chuyện gì, vì cái gì muốn quay về tìm mình, nàng coi mình thành cái gì, nói vứt bỏ liền vứt bỏ, nói trở về tìm liền trở về tìm.
Dựa vào gì trái tim hắn vẫn không an ổn như thế, còn bị ảnh hưởng bởi nữ nhân ái mộ hư vinh này.
Ôn Như Họa cứ như vậy chuyển động ngoài lều vải một đêm, buổi sáng nhìn thấy bộ dạng Ninh Thư thoải mái duỗi người, hỏa khí nghẹn một đêm tức khắc muốn bộc phát ra, nhưng nhìn thấy đôi mắt lộ ra bên ngoài khăn che mặt của Ninh Thư, nháy mắt ngây ngẩn cả người.